Sau khi ở bên Cố Trạch Việt, tôi nghe thấy em trai sinh đôi của anh ấy nói:
“Anh, để em giả làm anh chơi đùa với Giang Minh đi.”
Cố Trạch Việt hờ hững đáp: “Được thôi.”
Tôi giả vờ không biết, cứ thế hẹn hò với một Cố Trạch Việt giả.
Nhưng khi Cố Trạch Việt nhìn thấy dấu vết trên cổ tôi, anh phát điên.
Túm cổ em trai mình, anh chất vấn: “Ai cho cậu động vào cô ấy?!”
1
Đêm khuya, tôi vừa tắm xong thì nhận được tin nhắn của Cố Trạch Việt.
Đó là địa chỉ của một câu lạc bộ tư nhân cao cấp.
Tôi siết chặt điện thoại trong tay. Có lẽ vì thấy tôi chưa trả lời, anh lại nhắn thêm một câu:
“Đừng để tôi đợi quá lâu, Giang Minh.”
Tôi thở dài, trả lời ngắn gọn: “Tôi đến ngay.”
Nhanh chóng thay đồ, vừa bước ra khỏi phòng tắm, tôi đã thấy cha dượng đứng ngay bên ngoài cửa.
Trong đôi mắt đục ngầu của ông ta lộ rõ dục vọng ghê tởm.
“Tắm xong mà mặc kín mít thế này à? Định đi đâu hả?”
Cha dượng phì phèo điếu thuốc, tiến gần tôi.
Tôi lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách: “Cố Trạch Việt tìm tôi.”
Nghe thấy cái tên này, ông ta thoáng sợ hãi, dừng bước.
Tôi nhân cơ hội đó, nhanh chóng lách qua ông ta, mở cửa.
“Đồ không biết xấu hổ, có phải mày nghĩ bấu víu được vào Cố Trạch Việt thì tao không dám động vào mày đúng không? Dùng hắn để đe dọa tao à?”
Cha dượng ở phía sau phun ra một câu chửi thề.
Tôi quay đầu liếc ông ta, lạnh lùng nói: “Ông dám không?”
Nói xong, tôi mạnh tay đóng sập cửa.
Tiếng đóng cửa hòa cùng tiếng chửi rủa của cha dượng vang vọng trong tai tôi.
2
Câu lạc bộ được trang hoàng xa hoa, khách ra vào đều ăn mặc sang trọng, toát lên vẻ giàu có.
Trong bộ đồ thể thao đơn giản, tôi trở nên lạc lõng.
Vừa được nhân viên dẫn lên phòng VIP ở tầng trên cùng, tôi đã nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bên trong.
“Anh, nghe nói Giang Minh đối xử với anh tốt lắm?”
“Để em giả làm anh chơi đùa với cô ấy một chút đi.”
Lời vừa dứt, bên trong vang lên những tiếng ồn ào cổ vũ.
“Thôi nào, Cố Nhị, cậu định công khai giật bồ à?”
“Cậu không hiểu đâu, Giang Minh ngây thơ lắm, nấu canh cho anh Trạch Việt, dỗ anh ấy uống thuốc, dịu dàng đến mức ai mà chịu nổi.”
“Nhưng anh cả liệu có nỡ không?”
“Câu này không cần hỏi, Trạch Việt và Hạc Húc tình cảm thế nào, trước đây chẳng phải cũng chơi kiểu này rồi à?”
…
Khi mọi người cười đùa đã đủ, giọng nói trầm thấp của Cố Trạch Việt mới vang lên:
“Được thôi, coi như quà chào mừng cậu về nước.”
Trong giọng nói của anh có chút cười cợt, chẳng mảy may quan tâm.
Những tiếng ồn ào lại càng lớn hơn.
Nhân viên đứng đấy, ánh mắt bối rối nhìn tôi.
Là người trong cuộc, tôi lại chẳng có chút cảm xúc gì.
Chỉ mỉm cười với nhân viên, rồi đẩy cửa bước vào phòng.
Ban đầu tôi tiếp cận Cố Trạch Việt, cũng chỉ vì muốn có được sự bảo vệ từ gia đình họ Cố.
Để tôi có thể không bị bắt nạt ở trường, cũng không phải chịu ánh mắt dâm đãng từ cha dượng ở nhà.
Khi sự an nguy của một người nằm bên bờ vực, thứ cô ấy cần chỉ là tìm được một lối thoát.
Còn về sợi dây thừng mà tôi nắm lấy, nó là ai không quan trọng.
Dù sao thì cuối cùng, sợi dây ấy cũng sẽ bị vứt bỏ mà thôi.
3
Những công tử trong phòng bao nhìn thấy tôi thì huýt sáo.
Phong lưu đến cực điểm, kiêu ngạo đến cực điểm.
Tôi giữ trên mặt nụ cười dịu dàng, bước về phía trung tâm phòng.
Cố Trạch Việt và Cố Hạc Húc ngồi cạnh nhau, ánh mắt khó hiểu nhìn tôi.
Như dã thú đang chờ con mồi tự chui đầu vào lưới.
Cả hai đều sở hữu khuôn mặt giống nhau y như đúc.
Làn da trắng lạnh như tuyết, nét đẹp xuất sắc đến mức không thực.
“Giang Minh, em đến rồi.”
Một bàn tay vươn ra kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.
Tôi nhìn khuôn mặt đó, trong lòng cười lạnh.
Dù Cố Hạc Húc và Cố Trạch Việt giống hệt nhau, nhưng khí chất tỏa ra lại hoàn toàn khác biệt.
Cố Trạch Việt mang cảm giác âm u, áp bức.
Cố Hạc Húc thì lại ngông cuồng, nổi loạn.
Nhưng đối với tôi, điều đó chẳng quan trọng.
Tôi không để tâm người đó là Cố Trạch Việt hay Cố Hạc Húc.
Chỉ cần anh ta có thể giúp tôi yên ổn thi xong, thoát khỏi cái gia đình mục nát đó là đủ.
Tôi tự nhiên nắm lấy tay Cố Hạc Húc, như thể thực sự nhận nhầm anh ta thành Cố Trạch Việt.
Cố Hạc Húc có vẻ hài lòng với hành động của tôi, đan chặt tay tôi vào tay anh ta rồi chỉ về phía người bên cạnh:
“Đây là em trai tôi, Cố Hạc Húc.”
Tôi thấy Cố Trạch Việt nhíu mày khi nghe cách xưng hô này, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, còn gật đầu với tôi như thể lần đầu gặp.
Tôi cũng lễ phép chào hỏi lại anh, sau đó dịu dàng nhìn Cố Hạc Húc:
“Trạch Việt, trên đường em có mua thuốc giải rượu, anh uống một viên nhé?”
Câu nói này, tôi đã từng nói với Cố Trạch Việt vô số lần.
Mỗi lần anh uống rượu, tôi đều chuẩn bị sẵn thuốc giải.
Sau khi đưa anh về nhà, tôi còn nấu cho anh một bát canh ấm bụng.
Cố Hạc Húc nhìn viên thuốc trong tay tôi, nhướng mày, cười bảo:
“Được thôi, em đút cho anh đi.”
Khóe mắt tôi liếc thấy Cố Trạch Việt bên cạnh, tay kẹp điếu thuốc nhưng không hút, không biết đang nghĩ gì.
Tôi đưa viên thuốc đến miệng Cố Hạc Húc, đút cho anh ta nuốt.
4
Sau vài vòng rượu, có người đề nghị chơi trò chơi.
“Người bốc được lá ba bích và sáu bích hôn nhau 30 giây.”
Một chàng trai lắc lư bộ bài trên tay, lớn tiếng ra lệnh.
Tôi và Cố Hạc Húc đồng thời lật bài.
“Ồ, trúng cặp đôi rồi!”
Cậu bạn này là bạn thân của anh em nhà họ Cố, cũng biết về trò đổi bạn trai này, nên lập tức phối hợp rất tự nhiên.