16
Trên xe trở về, hiếm khi nào Cố Hạc Húc im lặng như vậy.
Khi tôi đang thầm mừng vì cuối cùng cũng không phải ứng phó với những lời nói của anh ta, thì anh ta cất tiếng:
“A Minh, đừng nghĩ đến Cố Trạch Việt nữa. Anh ấy với em là không thể đâu. Lần này việc liên hôn là do ông nội quyết định, và lệnh của ông thì chẳng ai dám chống lại.”
Đôi mắt anh ta tối sầm lại, như thể đang chìm vào một dòng suy nghĩ rất xa xăm.
“Con trai và con dâu của ông ấy cũng bị ép buộc đến với nhau như thế. Ban đầu cả hai đều có người mình thích và từng phản kháng, nhưng cuối cùng vẫn bị ép thành một cặp vợ chồng oan nghiệt. Một người hóa điên, một người mất mạng.”
“Người vợ vì trầm cảm sau sinh đã nhảy từ trên lầu xuống, máu nhuộm đỏ cả sân. Người chồng khi chứng kiến cảnh ấy thì lập tức hóa điên.”
“Chỉ còn lại một cặp anh em song sinh lớn lên trong căn nhà lạnh lẽo ấy, ngày qua ngày chìm trong sự mục ruỗng.”
“Dù Cố Trạch Việt muốn phản kháng, ông nội vẫn có hàng ngàn cách để anh ấy phải nghe lời.”
“Kết cục của anh ấy sẽ là gì đây?”
Khóe môi Cố Hạc Húc cong lên, vừa chế nhạo vừa cay đắng.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe về quá khứ của gia đình Cố, cũng là lần đầu biết câu chuyện của bố mẹ Cố Trạch Việt và Cố Hạc Húc.
Cảm giác như tấm màn nhung hoa lệ vừa bị vén lên, để lộ một góc thối rữa và tanh hôi.
Khi tôi đang suy nghĩ phải đáp lại thế nào, một cú phanh gấp khiến tôi giật mình.
Chiếc xe bị ép phải dừng lại.
“Đến nhanh thật đấy.”
Cố Hạc Húc lập tức trở lại dáng vẻ ngông nghênh thường ngày, gối đầu lên tay, nhìn người vừa bước xuống từ chiếc xe phía trước.
Cố Trạch Việt mặc bộ vest đen, trông như vừa rời khỏi một buổi tiệc.
Lịch lãm và cao quý.
Nếu bỏ qua nét mặt u ám như muốn giết người của anh ấy.
Cửa xe mở ra, bàn tay lạnh lẽo của Cố Trạch Việt kéo tôi xuống, ánh mắt rơi thẳng vào Cố Hạc Húc đang ngồi trong xe:
“Tôi đã nói, đừng lại gần cô ấy nữa.”
Cố Hạc Húc phủi phủi chiếc áo không dính chút bụi nào, vẻ mặt thản nhiên:
“Anh đến nhanh thế. Bữa tối với cô tiểu thư Kiều chưa kết thúc à? Anh sợ tôi sẽ mang A Minh đi nhốt à?”
“Không hổ là anh trai tôi, hiểu tôi quá mà.”
“Nhưng anh đã nghĩ đến hậu quả khi phá vỡ bữa tiệc mà ông nội sắp xếp chưa?”
Cố Trạch Việt không nổi giận, ngược lại nở một nụ cười đầy áp lực:
“Sao? Sống tự do chán rồi, muốn quay về làm con chó bị xích của nhà họ Cố à?”
Đồng tử của Cố Hạc Húc khẽ co lại, sắc mặt trở nên khó coi.
Cố Trạch Việt đặt tay lên cửa xe, như một vị vua đang từ trên cao nhìn xuống em trai mình:
“Nếu không muốn quay về bị xích, thì nhớ lấy lời tôi. Biến đi thật xa. Nếu không, tôi không ngại cho cậu thử cảm giác đó.”
Nói xong, anh đứng thẳng dậy, đóng mạnh cửa xe.
Chiếc xe lập tức lao đi.
17
Ánh mắt Cố Trạch Việt dừng lại trên vết tát còn in trên mặt tôi, hơi thở anh nặng nề hơn:
“Thấy ấm ức không?”
Ấm ức sao?
Câu hỏi ấy làm tôi sững sờ. Đã lâu rồi tôi không nghe ai hỏi như vậy.
Cổ họng tôi nghẹn lại, mãi mới thốt ra một tiếng nhẹ nhàng:
“Có.”
Như thể tôi vừa từ bỏ việc đóng vai cô gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện, từ bỏ những lời nói đẹp đẽ.
Ngay tại khoảnh khắc này.
“Được, anh sẽ thay em lấy lại công bằng.”
Cố Trạch Việt ôm tôi nhẹ nhàng, giọng anh trầm ấm, theo nhịp rung của lồng ngực truyền tới tai tôi.
Cảm nhận nhiệt độ cơ thể ấy, tôi khẽ nhắm mắt lại.
Ánh hoàng hôn đỏ nhạt dần bị màn đêm xanh thẫm nuốt chửng.
Chiếc điện thoại của Cố Trạch Việt không ngừng rung lên, mang theo vẻ tức giận của người gọi.
Nhưng anh phớt lờ tất cả, dắt tôi đến trước một khu chung cư cũ kỹ:
“A Minh, thời gian tới có thể anh sẽ không đến tìm em.”
“Anh cần xử lý một số việc. Khi xong, anh sẽ quay lại. Ngoan ngoãn đợi anh, được không?”
Ánh đèn mờ ảo chiếu vào mắt anh, sáng tối đan xen.
Tôi nở một nụ cười ngoan ngoãn như mọi khi:
“Được.”
Quay lưng bước lên cầu thang.
Tôi biết Cố Trạch Việt vẫn đang nhìn mình.
A Minh, ngoan ngoãn đợi anh, được không?
Không đâu.
Cố Trạch Việt, tôi sẽ không đợi anh.
Ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời, tôi bước từng bước lên cầu thang.
18
Tiếng chuông báo hết giờ làm bài vang lên.
Học kỳ này chính thức kết thúc.
Tôi mua vé đi thành phố C, khi thu dọn đồ đạc mới nhận ra mình chẳng có nhiều thứ để mang theo.
Ngày trước khi rời đi, cuối cùng tôi cũng thấy mẹ kế trở về sau nhiều ngày vắng nhà.
Khi tôi bước ra khỏi phòng, bà ngồi trên ghế sofa, mắt không rời khỏi màn hình TV.
Tôi đứng chắn tầm nhìn của bà.
“Tránh ra.”
Mẹ kế nhíu mày, vẻ mặt đầy khó chịu.
Tôi đặt chiếc thẻ ngân hàng lên bàn.