20
Không khí như bị hút cạn trong nháy mắt.
Chỉ còn lại cảm giác ngột ngạt đầy bức bối.
Tôi chớp mắt, nở một nụ cười mệt mỏi:
“Nghe thấy hết rồi à?”
Cố Trạch Việt kéo tôi lên cầu thang, dẫn đến tầng thượng rộng lớn.
Anh vẫn không nói gì, chỉ im lặng tiến lại gần, ánh mắt đầy áp lực.
Anh gầy đi, đôi mắt có những vệt máu đỏ, như thể đã rất lâu không được nghỉ ngơi tử tế.
Tôi vừa định mở miệng thì bị anh gần như hung hăng hôn lên.
Nụ hôn ấy như một con thú hoang cắn xé con mồi, khiến tôi cảm nhận rõ mùi máu trong miệng mình.
Đúng lúc tôi nghĩ rằng anh định cùng tôi đồng quy vu tận, Cố Trạch Việt bất ngờ buông tôi ra, cúi đầu xuống sát cổ tôi.
“Thì ra, khi em không còn diễn trước mặt tôi, ánh mắt nhìn tôi lại như thế này.”
Giọng anh khàn khàn, mang chút u ám.
Tôi cảm nhận được sự ngưa ngứa từ những lọn tóc của anh cọ lên cổ mình, vội nghiêng đầu, kéo giãn khoảng cách.
“Tại sao không nói gì? Giờ em định lừa tôi xong rồi bỏ đi sao?”
Lời của Cố Trạch Việt bắt đầu mang theo sự cay nghiệt.
Tôi thản nhiên đáp lại, không hề che giấu:
“Đúng vậy. Anh định trả thù tôi à?”
Trong đầu tôi bắt đầu tính toán, nếu anh thực sự muốn trả thù, tôi phải làm gì để đối phó.
Khi tôi đang mải mê tìm cách, Cố Trạch Việt bất ngờ cười khẽ, cuối cùng thở dài:
“Thế em đã đủ tiền chưa?”
Gì cơ??
Đầu óc tôi như bị ngừng trệ, giống một cỗ máy bị kẹt bánh răng.
Cố Trạch Việt đứng thẳng dậy, nâng khuôn mặt tôi lên bằng cả hai tay:
“Đủ chưa? Em có cần tôi chuyển thêm tiền cho không?”
“Không cần, tôi có đủ rồi.”
Tôi hoàn hồn, lập tức từ chối mà không cần suy nghĩ.
Những thứ Cố Trạch Việt cho tôi, tôi đã bán hết. Dù đã đưa mẹ kế 1 triệu tệ, tôi vẫn còn dư rất nhiều.
“Vậy à? Đủ để em sống thoải mái, ăn uống đầy đủ chứ?”
“Chúng ta dừng ở đây thôi, Cố Trạch Việt.”
Tôi cắt ngang lời anh, nhìn anh nghiêm túc nói.
Cố Trạch Việt im lặng, sau đó chiếc vòng trên cổ tay anh – trông giống một chiếc đồng hồ điện tử màu đen – bắt đầu phát sáng.
“Đó là gì vậy?”
Tôi nhìn chằm chằm vào chấm đỏ đang nhấp nháy.
“Thiết bị định vị của ông nội tôi.”
Cố Trạch Việt nhếch môi, nụ cười mang chút chua xót.
Ngay sau đó, tiếng còi xe từ dưới vọng lên.
Từ tầng thượng nhìn xuống, con hẻm nhỏ không biết từ lúc nào đã xuất hiện ba chiếc xe hơi màu đen.
Bên ngoài mỗi xe đều có bốn vệ sĩ mặc vest đen đứng nghiêm chỉnh.
“Tôi đã làm một giao kèo với ông nội, chỉ để được đến nhìn em lần cuối. Thời gian trôi qua nhanh thật.”
Cố Trạch Việt vừa nói, vừa cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi tôi, hoàn toàn phớt lờ đám người dưới kia.
“Chăm sóc tốt cho bản thân nhé, Giang Minh. Chúng ta còn chưa xong đâu.”
Nói xong câu đó, đám vệ sĩ đã xuất hiện sau lưng anh, đưa anh rời khỏi.
21
Ngày hôm sau, khi Cố Trạch Việt rời đi, tôi cũng bắt đầu một hành trình mới.
Quay trở lại thành phố C, nơi tôi đã lớn lên.
Thuận lợi nhập học tại ngôi trường mới, tôi đổi số điện thoại, xóa bỏ toàn bộ những tài khoản cũ.
Bạn cùng bàn mới của tôi là một cô gái đáng yêu.
Với sự đồng hành của cô ấy, tôi đã vui vẻ vượt qua học kỳ cuối cùng của lớp 12.
Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trôi qua theo dòng chảy của lễ tốt nghiệp, rồi tan biến trong biển người.
Ngày nhận được tin đậu vào ngôi trường mơ ước, tôi mua loài hoa mà mỗi năm sinh nhật bố tôi đều tặng.
Rồi đến nghĩa trang.
Tôi nâng ly bia lên không trung, làm động tác cụng ly.
“Bố ơi, con đỗ rồi. Điều con hứa với bố, con đã làm được. Con vẫn sống tốt.”
Tạm biệt tất cả những gì thuộc về quá khứ, sống một cuộc đời mới mẻ.
Một cuộc đời mà tôi có thể nở những nụ cười ấm áp, thật lòng dưới ánh mặt trời.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi xin được học chương trình cao học ở nước ngoài.
Trong hai năm du học, tôi gặp rất nhiều người thú vị, tài giỏi.
Cũng có những người bạn tốt đẹp, ấm áp đồng hành cùng tôi.
Ngày tốt nghiệp, giáo sư hỏi tôi có muốn ở lại không, để vào viện nghiên cứu tại đây và tiếp tục công trình dược phẩm.
Tôi lắc đầu:
“Em vẫn muốn về nước. Viện nghiên cứu dược ở trong nước đã chấp nhận đơn của em rồi.”
Tôi không ngừng học tập vì mong muốn có thể nghiên cứu ra phương pháp điều trị ung thư tốt hơn.
Đây là mục tiêu tôi đã tự đặt ra cho mình vào ngày bố rời xa thế giới này.
Sau buổi dạ tiệc tốt nghiệp, tôi vẫy tay chào tạm biệt mọi người, vừa bước vừa khe khẽ hát, nhẹ nhõm quay về nhà.
Và rồi… tôi nhìn thấy anh đứng dựa vào xe trước nhà mình.
Đã hơn sáu năm trôi qua, bờ vai của anh rộng hơn, dáng người cao lớn hơn.
Đường nét gương mặt trở nên sắc sảo, không còn nét thiếu niên, mà thay vào đó là một cảm giác áp lực vô hình.
Điếu thuốc trong tay anh lóe lên ánh đỏ, khói thuốc mờ mịt tỏa ra khi anh nhìn tôi.
“A Minh, lâu rồi không gặp.”
Là Cố Trạch Việt. Dù tôi và anh đã không còn liên lạc, tin tức về anh vẫn luôn là chủ đề bàn tán.
Năm cuối cấp ba, tôi nghe tin đồn anh sắp đính hôn.
Khi học đại học, nghe anh bắt đầu tham gia vào công việc tại tập đoàn Cố Thị.
Sau khi tốt nghiệp, anh chính thức tiếp quản toàn bộ tập đoàn.
Năm đầu tiên tôi đi du học, nghe về việc anh loại bỏ nhiều thành viên kỳ cựu của Cố Thị.
Năm nay, có tin anh hủy bỏ hôn ước.
Tin tức về anh xuất hiện khắp nơi – trên điện thoại, máy tính, báo chí.
Nhưng giờ đây, gương mặt đó đang sống động xuất hiện ngay trước mắt tôi.
22
Nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa nhà mình, tôi khẽ nhíu mày.