Một ông cụ nhìn đúng kiểu chuyên nghiệp, chọn chỗ không có camera, canh đúng xe nào không có camera hành trình là lăn ra nằm.
Dì Vương đứng đó, sốt ruột nói lý lẽ với ông ta, mà ông thì chẳng thèm nghe, cứ nằm lăn ra kêu đau, vòi tiền.
Người vây xem ngày càng đông, một cô giáo như dì cũng bắt đầu phát điên.
Có lý mà không thể nói rõ.
Tôi thật sự không nhìn nổi nữa, đi thẳng lại.
Ông kia thấy tôi, lại càng làm quá:
“Ối giời ơi, còn gọi thêm người đến ăn hiếp tôi nữa chứ, trên đời còn luật lệ gì không…”
Ha, mẹ tôi ngày xưa chửi cả xóm không ai địch nổi, tôi sao có thể để mất mặt?
Tôi ôm bụng nằm thẳng xuống đất:
“Ối giời ơi, làm gì tới mức này, không chỉ bắt nạt mẹ tôi mà còn đánh luôn một bà bầu!
Ối giời ôi, đau bụng quá…”
“Con tôi… nhà tôi ba đời độc đinh, mà có mệnh hệ gì thì ông đừng hòng yên!
Mọi người xem đi!”
Ông già kia run run tay, mặt tái mét:
“Cô… cô giỏi lắm…”
Nói xong co giò chạy mất.
Hừ, dám đụng tới tôi?
Tôi không vòi lại ông tám mươi tám ngàn là may lắm rồi.
“Ngại quá chị Vương, em tính tình nó thế, không được văn minh cho lắm.”
Tôi quay sang nhìn chị Vương mặt mày choáng váng, giải thích trước.
“Lương Tiêu, cảm ơn… cảm ơn con…”
Dì sững vài giây, vội đỡ tôi dậy.
“Con… mang thai à?”
“Không có đâu ạ, bịa đấy…”
Tôi cười cười.
“Lương Tiêu, trước tiên dì không có ý giục bọn con sinh con đâu nhé.”
Dì Vương ấp úng, vẻ mặt hơi khó xử.
“Chỉ là… con thì còn trẻ, nhưng Cố Hoài ấy mà, cũng ba mươi rồi.
Đàn ông mà qua ba mươi thì… chất lượng giống như là…”
“Là sao ạ?”
Tôi ngẩn người.
16
Câu nói của dì Vương cứ văng vẳng trong đầu tôi.
Chất lượng… giảm dần?
Thật không?
Hình như… không hẳn?
Tối đó, tôi chọn một bộ ngủ mát mẻ:
“Bác sĩ Cố, đêm nay đến lượt anh nhé~”
Anh hơi khó xử:
“Vợ ơi, mai tám rưỡi anh có ca mổ…”
“Hử?”
“Ca mổ ba tiếng, phải đứng liên tục, lưng sẽ đau…”
Tôi: “……”
Tôi nhìn anh, thở dài:
“Cố Hoài, có phải anh già rồi, không trụ nổi nữa đúng không?”
Ánh mắt anh dừng lại:
“Anh không trụ nổi?”
“Tinh binh suy giảm dần đó.”
Tôi tàn nhẫn nhắc nhở.
“Thôi ngủ sớm đi, lớn tuổi rồi mà thức khuya là dễ hói lắm đấy.”
Tôi kéo chăn lên, quay lưng lại.
Anh tháo kính, mắt hơi nheo lại nhìn tôi.
Tôi lập tức cảm thấy nguy hiểm.
Đã có kinh nghiệm, tôi hiểu quá rõ dấu hiệu động thủ của bác sĩ Cố…
Tháo kính, tức là khai hỏa toàn diện.
Người nào đó lập tức áp sát:
“Ngủ gì mà ngủ, tối nay khỏi ngủ luôn.”
...
Tự chuốc họa.
Một chữ thôi: Hối.
Dì Vương à, dì thật không hiểu con trai dì đâu...
Một tháng sau, bà dì vẫn chưa ghé chơi, Cố Hoài đưa cho tôi một que thử thai:
“Ngoan, đi thử một chút.”
Tôi chẳng để tâm lắm.
Dì vốn hay đến trễ, hơn nữa chúng tôi chỉ "thả cửa" đúng một lần.
“Sao có thể trúng ngay lần đầu?
Anh nghĩ mình là trai hai mươi chắc? Mạnh dữ ha.”
Tôi cười nhạo.
Ai ngờ chưa bao lâu, tôi nhìn hai vạch trên tay mà chết lặng.
Cố Hoài thì vui như trẩy hội, nhưng sau đó bắt đầu tra hỏi không ngừng:
“Anh giỏi không?”
Tôi: “……”
Phiên ngoại
Đứa nhỏ đến quá đột ngột khiến tôi cũng bối rối.
Tôi đặt tay lên bụng mình, vẫn cảm thấy khó tin.
Sau khi biết tôi mang thai, Cố Hoài xin nghỉ làm ở bệnh viện để về trường dạy học.
Mọi người đều ngạc nhiên vì làm bác sĩ vốn là mơ ước của anh.
Anh chỉ giải thích rất đỗi bình thản:
“Tiêu Tiêu đang mang thai, anh không muốn khi có chuyện gì xảy ra thì anh lại không bên cạnh.
Anh sẽ ân hận suốt đời, và còn lo lắng nữa.”
“Cố Hoài, anh không cần phải hy sinh như thế.
Làm bác sĩ không phải là ước mơ của anh sao?”
Hồi đó, chính vì chọn nghề mà anh mới chia tay bạn gái cũ.
“Anh đã thực hiện được mơ ước rồi.
Trên đời có rất nhiều bác sĩ giỏi, không có anh vẫn có người khác.
Nhưng vợ chỉ có một, anh muốn dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.”
Sau đó, anh về trường đại học làm giảng viên, mỗi tuần chỉ khám ở viện ba ngày, không còn trực đêm hay cấp cứu.
Thời gian dành cho tôi cũng nhiều hơn.
Nhưng chưa kịp hưởng trọn sự cưng chiều, tôi bắt đầu nghén.
Từ chỗ mê mệt thân thể anh, giờ vừa nhìn thấy đã muốn ói.
Anh ấm ức, tắm ngày mười lần, đến mức sữa tắm cũng sắp "ướp vào da".
Nhưng tôi vẫn nôn.
Thất sủng – chỉ sau một đêm.
Không những thế, tôi còn không ăn nổi đồ anh nấu.
Thèm ăn đồ linh tinh nặng mùi, mà anh lại không cho.
Tôi ấm ức tới mức giận luôn, không thèm nói chuyện.
Lúc ấy, dì Vương lại xuất hiện.
“Đâu có ai ép ăn kiểu vậy? Nó ăn không vô thì đừng ép.
Nó muốn ăn gì thì để nó ăn cái đó!”
Dì quay sang hỏi tôi:
“Tiêu Tiêu, muốn ăn gì, dì đưa đi.”
Tôi nước mắt rưng rưng:
“Bún ốc… con muốn ăn bún ốc…”
Dì Vương xếp hàng cả tiếng đồng hồ với tôi, đến lúc tô bún vừa đặt lên bàn, tôi húp miếng đầu tiên mà xúc động rơi nước mắt:
“Chị Vương, chị tốt thật đó…”
Chị hơi ngại ngùng:
“Em… em cũng tốt lắm…”