9
Giằng co một lúc, cuối cùng Giang Nghiễn cũng chịu thỏa hiệp.
Anh gọi điện cho bác sĩ riêng.
Bác sĩ Ngô xử lý sơ qua rồi bảo tôi dìu anh ra khỏi quán cà phê.
Ông chủ nhìn thấy Giang Nghiễn cố gắng chống đỡ thân thể, đầu còn tựa lên vai tôi, liền cảm thán:
“Vừa rồi tôi còn chẳng nhận ra cô Lâm đấy.
Hai năm nay, ngài Giang toàn một mình tới đây ngồi nửa ngày.
Sau này hai vợ chồng cô rảnh thì nhớ thường xuyên đến nhé.
Bao năm rồi mà tình cảm hai người vẫn tốt như vậy, thật khiến người ta ngưỡng mộ!”
Vốn gương mặt đang u ám, Giang Nghiễn lại bất ngờ nhe răng cười, quay đầu cảm ơn một tiếng.
Lên xe, chúng tôi trở về căn hộ của anh.
Phong cách trang trí tối giản, lạnh lẽo như hầm băng, y hệt tính cách con người anh.
Anh nửa nằm trên sofa, vẫn giữ dáng vẻ yếu ớt, thỉnh thoảng còn rên rỉ vài tiếng.
Tôi vừa xoay người định rời đi, đã bị anh chộp lấy.
“Biến tôi thành thế này, em còn muốn bỏ đi dễ dàng?
Bây giờ tôi không thể để người ngoài biết được.
Bác sĩ Ngô thì bận, đâu thể 24 giờ có mặt ở đây.
Mấy ngày tới, em phải chịu trách nhiệm chăm sóc tôi.”
“Tôi chăm sóc kiểu gì?”
“Tùy lương tâm em thôi.
Đút cháo, thay quần áo, tắm rửa gì đó, em tự lo liệu.
Yên tâm, tôi khỏe lại sẽ không bám lấy em nữa.”
Tôi nhìn chằm chằm anh một hồi lâu.
Chợt thấy cảnh này quen đến lạ.
Năm đó, khi anh phát sốt trên gác xép sân thượng, cũng bám lấy tôi như vậy.
Bắt tôi đút cháo, giúp mặc quần áo, thậm chí đánh răng cũng phải nhờ.
Khi ấy tôi còn tưởng anh thật sự yếu ớt.
Giờ nghĩ lại, tất cả đều là chiêu trò.
Tôi hỏi bác sĩ Ngô về tình trạng bệnh của anh.
Ông ta ấp úng bảo tạm thời không thể khỏi ngay.
Ông vốn là người thật thà, nhìn ông căng thẳng như vậy, chắc hẳn tình hình cũng không nhẹ.