1
Năm thứ tư yêu nhau, công việc của tôi và Tần Nam dần ổn định, chúng tôi bắt đầu bàn đến chuyện kết hôn.
Tối trước ngày cưới, anh nhận được một cuộc điện thoại và rời đi ngay sau đó.
“Thông lệ ở nước ngoài là phải tổ chức tiệc độc thân trước lễ cưới mà,”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ quen thuộc:
“Mau đến đi, Tần Nam! Vẫn chỗ cũ, bọn tớ đã đặt bàn xong rồi. Đêm nay không say không về!”
Là Hà Tịch.
“Anh...”
Tôi vừa mới mở miệng, Tần Nam đã ngắt lời:
“Lâu lắm rồi anh chưa gặp mấy người bạn học cũ, anh qua đó một chút.”
Tôi mím môi, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Dạo gần đây vì áp lực công việc, tâm trạng anh luôn bực bội.
Sắp cưới rồi, tôi nghĩ để anh gặp bạn bè thư giãn một tối cũng tốt.
Nhưng có lẽ vì đi vội quá,
trước khi ra cửa, Tần Nam vào phòng ngủ lấy thứ gì đó,
lúc trở ra thì để quên điện thoại trên bàn trà.
Tôi do dự một lúc lâu mới quyết định cầm lên xem thử.
Tần Nam có thói quen xóa tin nhắn,
vòng bạn bè cũng chỉ vài bài, gần như không đăng gì.
Tôi lướt xuống vài cái, rất nhanh đã thấy hai bài đăng từ bốn năm trước.
Một là ảnh chụp chung của tôi và anh,
là ngày anh nhận lời tỏ tình của tôi và công khai rằng mình đã có bạn gái.
Còn bài kia thì...
“Nếu em đổi ý, cô dâu có thể thay bất cứ lúc nào.”
Tôi chưa từng thấy bài viết đó.
Tay run lên, tôi bấm vào phần cài đặt người xem.
Bài viết ấy – chỉ mình Hà Tịch nhìn thấy.
Và cô ta không chút do dự mà nhấn “thích”.
2
Hà Tịch trở về nước từ nửa năm trước.
Hôm ra mắt hai bên gia đình, giữa buổi, Tần Nam ra ngoài nghe điện thoại, khi quay lại thì sắc mặt đã sa sầm, nói rằng anh phải ra ngoài một lát.
“Có chuyện gì vậy?”
Anh khựng lại, quay đầu:
“Việc công ty thôi, nói với em cũng chẳng hiểu.”
Giọng anh mang theo sự sốt ruột và trách móc mơ hồ, như thể chỉ cần nói vài câu với tôi thôi đã phí mất thời gian quý báu.
Tôi đứng yên tại chỗ, mặt hơi cứng lại.
Như thể nhận ra sự khó xử của tôi, anh dừng một chút, gượng gạo nở một nụ cười:
“Liễu Liễu, em giúp anh tiếp bố mẹ với chú thím nhé.”
Nói xong, anh quay lưng bỏ đi mà không chờ tôi trả lời.
Thái độ đó của anh, khiến tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Quả nhiên, sau khi tiễn hai bên gia đình, tôi gọi cho anh rất nhiều cuộc thì mới có người bắt máy.
Nhưng giọng nói trong điện thoại là của Hà Tịch:
“Xin lỗi chị Chu Liễu nhé, em mới về nước, bị mất điện thoại, trên người không có tiền mặt, chỉ nhớ mỗi số của Tần Nam.”
Tôi vô thức siết chặt điện thoại, hỏi:
“Vậy Tần Nam đâu rồi?”
“Anh ấy đang đi gọi món giúp em, sợ không tìm lại được em nên đưa em giữ điện thoại tạm,”
Cô ta vừa nói vừa bật cười, giọng rõ ràng rất vui vẻ,
“Có chuyện gì à chị Chu Liễu, chị cần gặp anh ấy sao?”
Tôi sững người, không biết phải trả lời thế nào.
Cách nói của cô ta tự nhiên và thân mật đến mức… cứ như bạn gái chính thức của Tần Nam là cô ta chứ không phải tôi.
Tôi vội bắt xe đến nhà hàng cô ta nói, vừa bước vào đã thấy ngay Hà Tịch ngồi bên cửa sổ sát đất, vừa ăn mì, vừa nghịch điện thoại của Tần Nam.
Còn Tần Nam thì rút khăn giấy, vô cùng tự nhiên giúp cô ta lau vết nước dùng dính bên khóe miệng.
Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ, thời gian mới yêu nhau, có lần Tần Nam vào nhà vệ sinh, tôi nghe điện thoại của anh, chỉ vừa cầm lên thì anh lập tức giật lại, nghiêm giọng:
“Chu Liễu, anh rất rõ ràng ranh giới cá nhân, mong em tôn trọng sự riêng tư của anh.”
“Chị Chu Liễu!”
Hà Tịch thấy tôi, vẫy tay từ xa, đợi tôi ngồi xuống rồi mới hơi áy náy nói:
“Em nghe Tần Nam nói hôm nay là buổi gặp mặt hai bên gia đình để bàn chuyện kết hôn, vậy mà lại lôi anh ấy ra ngoài...”
Tôi cụp mắt, không nói gì.
“Chị giận em à?”
Cô ta tiếp lời, “Vậy thế này đi, hôm đám cưới em sẽ mừng thật to cho chị, coi như bù đắp được không?”
“Tần Nam lập tức nói chen vào:
“Chu Liễu sẽ không giận đâu. Chuyện của em gấp hơn, cô ấy biết phân biệt phải trái.”
Lòng tôi nghẹn lại, cuối cùng vẫn không nói gì.
Sau khi tiễn Hà Tịch về khách sạn và về đến nhà, tôi mới gọi anh lại:
“Anh để em một mình tiếp hai bên phụ huynh, có từng nghĩ em sẽ thấy khó xử đến mức nào không?”
Anh vừa đi về phía thư phòng vừa nhàn nhạt đáp:
“Đừng kiếm chuyện rồi trút giận lên đầu anh. Rốt cuộc ai làm em khó xử, trong lòng em tự biết rõ.”
Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc nhọn cắm thẳng vào ngực, khiến tôi nghẹn lời vì đau.
Phải, khi nãy ở bàn tiệc, bố mẹ tôi cư xử rất thực dụng.