1
Phụ thân vì đứng sai phe mà bị giáng chức lưu đày, nhà họ Phó liền lập tức đến cửa từ hôn.
Phụ thân thương ta, không nỡ để ta theo cùng chịu khổ, bèn đích thân viết thư tay, sai người lập tức đưa ta đến tìm một người từng chịu ơn ông.
Chỉ cần ta gả làm thê thất, sẽ không bị dính líu vào án.
Kinh Châu vệ chỉ huy ty.
Ta đứng trước mặt Tiêu Hàn Sinh, thấy hắn chăm chú đọc thư.
Khác hẳn hình tượng Phó Hành công tử— người có phong tư ngọc thụ lâm phong.
Tiêu Hàn Sinh dung mạo góc cạnh cương nghị, kiếm mi tinh mục, nét nào ra nét ấy.
Hắn cao hơn ta một cái đầu, thân hình vạm vỡ, có thể nói như gấp đôi ta vậy.
Chợt nhớ đến lời mẫu thân năm xưa khi cho ta dùng mật hợp hoan:
“Sau này phu quân con nhất định sẽ yêu đắm đuối thân thể con, chẳng còn để mắt đến nữ nhân nào khác.”
Lòng ta có chút hoang mang.
Nếu sau này thật sự thành thân với Tiêu Hàn Sinh, đến lúc phòng the liệu có bị hắn đè đến chế//t không?
Hắn xem xong thư, khẽ chau mày nhìn ta, ánh mắt thoáng hiện cảm xúc khó hiểu:
“Tiểu thư đã nghĩ kỹ chưa?”
“Thật sự muốn gả cho ta, làm vợ ta?”
Ta siết chặt vạt áo, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Ta và Phó Hành từ nhỏ là thanh mai trúc mã, tình ý sớm nảy sinh.
Nào ngờ chỉ vì một biến cố, nhà sa sút, phụ thân chàng liền nhân lúc chàng vào kinh dự thi mà lập tức lui hôn.
Nay nhà họ Tằng lâm nguy, còn có người chịu cưới ta, đã là ơn nghĩa lớn lao.
Ta gật đầu, nhẹ giọng đáp:
“Phụ thân bảo ta gả cho chàng.”
Vừa dứt lời, trước mắt lại hiện lên một hàng chữ:
【Nữ phụ trong lòng vẫn vương vấn nam phụ.】
【Nam chính cũng bất đắc dĩ, ai bảo phụ thân nữ phụ từng có ơn, đành cưới nàng thôi.】
Ta nhìn từng dòng chữ, trong lòng vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.
Ngẩng đầu nhìn gương mặt cương nghị của Tiêu Hàn Sinh, lắp bắp:
“Nếu… nếu chàng không nguyện ý, thì cứ xem ta là…”
“Ân công đã giao nàng cho ta, ta há có thể phụ lòng tín nhiệm đó?”
Tiêu Hàn Sinh gấp thư, nhét vào tay áo, ánh mắt kiên định nhìn ta:
“Đi thôi. Ta đưa nàng về phủ, ngày mai sẽ tìm người chọn ngày lành, thành thân.”
2
Phủ của hắn cách chỉ huy ty không xa, là một tiểu viện một gian.
Nhưng so với cảnh ngộ hiện tại của ta, đó đã là chốn dung thân tốt nhất rồi.
“Trong viện đơn sơ, nàng cứ tạm ở trước. Một lát nữa ta ra nha hành, tìm mua cho nàng một tiểu nha hoàn.”
“Không cần đâu!” — ta vội vã ngăn lại.
“Đã làm phiền chàng quá nhiều rồi. Xin chàng yên tâm, ta có thể tự chăm sóc bản thân.”
Tiêu Hàn Sinh nhìn ta chăm chú, như đang dò xét xem lời ta nói có mấy phần đáng tin.
Ta lập tức cam đoan:
“Nấu cơm, giặt giũ, quét tước… những việc ấy chắc chắn đơn giản hơn cầm kỳ thư họa, ta nhất định học được, thật đấy!”
Tằng gia giờ đây đã sa sút, các đồng liêu từng thân thiết với phụ thân đều sợ bị vạ lây, chỉ còn Tiêu Hàn Sinh là vẫn nhớ ơn xưa, dang tay giúp đỡ.
Lòng ta vốn đã ngập tràn cảm kích, sao còn dám làm thêm phiền?
Hắn khẽ cong môi, gần như không thể nhận ra ý cười:
“Vậy cũng được. Nàng cứ quen dần đi, ta ra phố mua ít đồ dùng cần thiết.”
Chờ hắn rời đi, ta lập tức thu dọn lại đồ đạc, rồi bắt tay vào quét dọn trong viện.
Không biết đã qua bao lâu, bỗng có người bước vào.
“Tiêu Sư huynh … huynh… huynh…”
“Ngươi là ai thế?”
Trước mặt là một nữ tử, kinh ngạc nhìn ta chằm chằm.
Ta mồ hôi đầm đìa, đưa mu bàn tay quệt nhẹ lên trán rồi bối rối chưa biết đáp ra sao:
“Ta là… ta…”
【Nữ phụ đã đồng ý gả cho nam chính, mà còn cứ ngập ngừng lưỡng lự, lòng vẫn nghĩ đến thanh mai.】
【Nam chính thân cường thể tráng, bao nhiêu nữ nhân mơ ước cũng không được.】
【Thật chẳng hiểu nổi sau này nữ phụ còn đòi hòa ly sống chế//t, để rồi đi làm thiếp cho gã thư sinh kia.】
Những dòng chữ ấy khiến ta vừa hoang mang vừa thẹn thùng đỏ mặt.
Tai nóng bừng lên, ta cúi đầu đáp:
“Ta là… vị hôn thê của huynh ấy.”
Lời vừa dứt, đã thấy Tiêu Hàn Sinh gánh theo một gánh đầy hàng hóa trở về, bước vào sân:
“Ta về rồi.”
Mặt ta lập tức đỏ như gấc chín, cắn môi đến nỗi suýt bật má//u, chỉ hận không thể đào cái lỗ mà chui xuống.
Nữ tử kia không dám tin, ánh mắt mang đầy vẻ thất vọng:
“Tiêu Sư huynh, lời nàng nói… là thật sao?”
Tiêu Hàn Sinh gánh gánh hàng vào, thoáng liếc ta một cái, ánh mắt mang theo ý vị khó hiểu.
“Là thật. Chúng ta sẽ thành thân vào ngày kia. Khi ấy, mời cả nhà muội đến uống rượu hỉ.”
3
Nữ tử nọ mang vẻ mặt tổn thương, cúi đầu rời đi.
Tiêu Hàn Sinh vác gánh hàng vào phòng, trong gánh toàn là đồ dùng cho lễ thành hôn.
Tuy chẳng có vật gì quý giá, nhưng tâm ý ấy lại khiến ta cảm động vô ngần.
“Hãy xem thử còn thiếu gì không, ta ra phố mua thêm.”
Ta lắc đầu:
“Đã đầy đủ cả rồi.”
Tiêu Hàn Sinh nhìn ta, ánh mắt thâm trầm lấp lánh:
“Mặt nàng… dính ít tro bụi.”
“Á!”
Ta vội đưa tay áo che mặt:
“Ta… ta… để ta đi rửa!”
Nói rồi xoay người chạy ra phía lu nước ngoài sân, không hay ánh mắt hắn phía sau chợt có chút đổi thay.
Ta múc một bồn nước, dùng khăn vải chà kỹ khắp mặt.