14
Ta bước xuống kiệu, Phùng Giang Chiếu mặc áo quần của hạ nhân, đĩnh đạc quỳ trên mặt đất.
Dù đã tối, nhưng cửa phủ Công chúa đôi khi vẫn có người qua lại.
Dân chúng đều ngoái đầu nhìn.
Ta đi đến trước mặt Phùng Giang Chiếu, chỉ cảm thấy kỳ lạ.
Gã lại tự đưa mình đến đây ư?
“Phùng công tử, ta nghĩ hôm đó đã nói rõ ràng rồi.”
“Vâng.”
Phùng Giang Chiếu dùng đôi mắt đầy phong tình nhìn ta: “Lần này ta đã đoạn tuyệt với gia tộc, một lòng muốn vào phủ làm nô bộc.”
“Thưa Công chúa, mong Người rủ lòng thương xót.”
Quả nhiên, Phùng Giang Chiếu rất biết tàn nhẫn với chính mình.
Dù là làm sủng nam hay nô lệ dị tộc, gã dường như đoán chắc rằng ta sẽ trở thành bậc thang đưa gã đến ngai vị, vì thế lại một lần nữa ngụy trang để tiếp cận ta.
Ta khẽ vuốt chuôi đao bên hông, trên mặt thoáng hiện nụ cười chế giễu.
Tạ Thức Ngôn bước lên trước một bước, rút kiếm kề vào vai Phùng Giang Chiếu.
Chàng biết ta ghét Phùng Giang Chiếu thế nào.
Ta nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay Tạ Thức Ngôn, khẽ lắc đầu.
Ban đầu định lo liệu chuyện quan trọng hơn, sau đó mới tính đến gã.
Nếu bây giờ Phùng Giang Chiếu muốn diễn, ta cũng sẽ cùng gã diễn tiếp.
Ta cúi xuống.
Lần này, ngón tay ta chậm rãi lướt qua khóe mắt đầy phong tình của Phùng Giang Chiếu.
“Phùng công tử lần này đến đây, từ bỏ gia đình, sẵn lòng hy sinh tất cả vì ta, thật cảm động.”
“A Câu, đưa Phùng công tử vào phủ.”
“Phong làm sủng nam.”
15
Sau khi Phùng Giang Chiếu vào phủ, ta như biến thành một người khác.
Không chỉ bố trí gã ở căn phòng gần ta nhất, mà còn không gặp bất kỳ ai, mỗi ngày chỉ nói cười uống rượu với gã, thật là vui vẻ.
Cảnh tượng ấy kéo dài nhiều ngày.
Cho đến đêm trước tiệc sinh thần, ta đang ngồi trước gương, thì Tạ Thức Ngôn tìm đến.
Hôm nay chàng có vẻ khác thường, trên người thoang thoảng mùi rượu.
“Ngươi uống rượu rồi?” Ta nhíu mày hỏi.
Nhưng chàng chỉ nhìn ta chăm chú.
“Hôm đó tại cung yến, Điện hạ rõ ràng rất ghét Phùng Giang Chiếu.”
“Gã không tài không sắc, chẳng giống bất kỳ sủng nam nào trong phủ… sao mấy hôm trước lại nhận gã?”
Ta không thể giải thích, đành thuận miệng bịa ra:
“Phùng Giang Chiếu tướng mạo không tệ, miễn cưỡng coi như một cái bình hoa, để trong phủ ngắm cũng được.”
Giọng Tạ Thức Ngôn càng lúc càng lạnh.
“Điện hạ, Người đã không rời phủ suốt bốn ngày, mỗi ngày đều đuổi tất cả mọi người đi, chỉ ở cùng gã.”
Trên mặt chàng thoáng hiện một nét phức tạp khó hiểu.
Ta cảm thấy kỳ lạ.
Tạ Thức Ngôn hôm nay, thật khác lạ.
“Mấy ngày nay, Phùng công tử trước mặt người trong phủ thường tự xưng là phò mã, hành xử ngang ngược.”
“Chuyện này tuy là việc nội phủ của Công chúa, nhưng thần thấy không ổn.”
Ta hiểu rồi.
Thì ra chàng đến đây để mách tội.
“Ta thích gã, cho gã chút đặc quyền, dường như chẳng có gì sai.”
“Thích?”
Tạ Thức Ngôn lặp lại hai chữ đó, cười lạnh:
“Ngày trước, Điện hạ hình như cũng từng nói với ta những lời tương tự.”
“Hóa ra, cái gọi là thích của Điện hạ có thể chia thành nhiều phần như vậy.”
Lời nói của chàng sao lại ẩn chứa chút mùi vị kỳ quặc?
Ta quay sang nhìn chàng, chăm chú quan sát.
Khuôn mặt như ngọc khẽ ửng đỏ, Tạ Thức Ngôn quả nhiên không hợp uống rượu.
Chàng dường như nhận ra mình lỡ lời, liền né ánh mắt ta.
“Thần chỉ nhắc nhở Người thôi.
“Không phải người mình, lòng dạ tất khác.
“Hơn nữa, nhà họ Phùng nắm giữ quyền lực lớn, Điện hạ nên cẩn thận.”
Ta đi vòng quanh Tạ Thức Ngôn một vòng, cuối cùng nhón chân lên ngửi thử, đúng là mùi rượu nồng.
“Tạ Thức Ngôn, ngươi uống rượu hay là uống giấm vậy?”
Ta bỗng buột miệng nói một câu, thân hình Tạ Thức Ngôn không hề động.
Chàng hạ mắt xuống, cố tình giấu đi mọi cảm xúc.
“Thần không hiểu lời Điện hạ.”
Ta tiến gần chàng, tiếp tục hỏi:
“Ngươi nói, nếu cô nương trong mơ của ngươi biết ngươi để tâm đến ta, nàng còn khóc không?”
Trước sự chất vấn từng bước của ta, Tạ Thức Ngôn thoáng lúng túng.
Chàng nắm lấy cổ tay ta, xung quanh tỏa ra bầu không khí nguy hiểm.
Sắc hồng trên mặt, không biết là do say rượu hay vì điều gì khác.
“Điện hạ nếu không có ý gì, cũng không cần phải trêu đùa thần như vậy!”
Giọng chàng thoáng pha chút giận dữ.
Ta ghé sát tai chàng, khẽ vòng tay ôm eo chàng.
“Trước kia ta cũng là một kẻ nhỏ nhen, tửu lượng kém cỏi như ngươi bây giờ. Một lần, ta uống say, liền ép buộc một người khác, còn bảo hắn không được thích ai khác ngoài ta.”
“Khi ấy hắn đã đồng ý, nhưng người thất hứa lại là ta.”
Tạ Thức Ngôn bỗng ngẩng đầu lên.
“Về sau ta chết nơi chợ rau, mới hiểu rằng mọi thứ bỏ lỡ… vốn dĩ có kẻ đứng sau gây rối.”