11.
"Khoảnh khắc em với rằng ước mơ của em là những chiếc bánh mì ngon nhất thế giới, chính khổ em.
"Anh nên bắt em theo bước chân của . Anh em học cao học, em viện nghiên cứu, tất cả đều vì ích kỷ cá nhân của . Anh ở gần em hơn, nhưng khổ em. Dù rằng em hạnh phúc với công việc, vẫn em ở .
"Đáng lẽ em tự do, nhưng chính ràng buộc em."
Trước khi đưa quyết định ly hôn, Tống Văn Kỳ đột nhiên trở nên bận rộn, bận đến mức còn thời gian chuyện với .
Công việc hành hạ đến mức mất ngủ, khiến cảm thấy ngột ngạt đến thở nổi, và một đêm nọ nhận cuộc gọi từ bố .
ông thích , nhưng đối với điều đó quan trọng.
Dù chính cũng thường cãi với ruột của , nên mỗi khi ông những lời bóng gió với , đều thẳng thừng đáp trả.
Ông dễ đối phó nên đó quyết định đếm xỉa đến nữa.
Lúc nhận cuộc gọi từ ông , Tống Văn Kỳ đang đợi kết quả thí nghiệm về nhà.
Vừa bắt máy, từ đầu dây bên vang lên những lời m/ắng ch/ửi thậm tệ.
"Tất cả là tại cô, cô hại con trai , nó thể nước ngoài, hận cô!"
Dù mắng loạn cả lên nhưng thể đoán cảm xúc của ông .
là thùng rác để chấp nhận những cảm xúc đó, liền cúp máy ngay lập tức, nhưng đó thể nào ngủ .
Sau đó hỏi Tống Văn Kỳ, liệu thật sự nước ngoài .
Anh gật đầu: "Có, trong một thời gian dài ."
là lỡ dở cuộc đời .
Thay vì để tình yêu phai nhạt và oán trách lẫn , chi bằng bây giờ chia tay để cả hai một kết thúc êm .
"Anh trách em vì để nước ngoài ?"
"Nếu thực sự quyết định nước ngoài, em nghĩ em thể ngăn cản ? Tất cả chỉ là lựa chọn của chính mà thôi."
Tống Văn Kỳ xắn tay áo trái lên, để lộ vết sẹo dài g/hê r/ợn cánh tay.
từng hỏi về vết sẹo đó từ mà , nhưng bao giờ .
"Lúc đó nước ngoài, chỉ đơn giản là tránh xa ông mà thôi, nên lừa ông rằng ở nước ngoài công việc lương cao, đó là ước mơ của , nhưng tất cả đều là giả dối, chỉ tránh xa ông .”
"Không từ khi nào, ông phát hiện năng lực học tập, đinh ninh là chắc chắn sẽ kiếm nhiều tiền, rửa sạch nỗi nhục của ông . Năm qua đời, ông tiền chữa trị cho bà, quỳ gối nhiều , nhưng cuối cùng vẫn . Đó là nỗi đau của ông .”
"Hồi nhỏ học, ông liền giận dữ mắng chửi . Lần nặng nhất là khi lén lút câu cá với hàng xóm sông, về nhà liền ông cầm d/ao mắng, rằng sẽ ch/ặt tay ."
Trong cuộc giằng co đó, Tống Văn Kỳ để một vết sẹo dài.
nhẹ nhàng vuốt qua vết sẹo ghê rợn đó, cảm nhận cánh tay run rẩy, như thể đang chuyện với một Tống Văn Kỳ thuở nhỏ.
"Thật hiểu , ước mơ đó thể thực hiện . Nếu gặp em, lẽ tương lai của chìm dòng sông, giữa cánh đồng hoang. Anh quá mệt mỏi, thể kiên trì thêm nữa.
"Trước khi gặp em, nhiều nghĩ đến chuyện tutu. Chính em kéo từ bờ vực thẳm.
"Sợi dây cương của trong tay em."
12.
Chúng tựa thật chặt, đầu tiên mở lòng tâm sự. Nghĩ về con đường qua trong mười năm qua, khỏi cảm thấy tủi . Dù quả thực trở nên hơn, nhưng thật sự mệt mỏi.
"Anh em mệt mỏi như thế nào để theo kịp bước chân của ? Em luôn sợ sẽ chậm hơn một bước."
Tống Văn Kỳ cứng , kinh ngạc .
" dì ... bà em ngưỡng mộ mạnh mẽ, em từng thích khác, nhưng khi thành tích vượt qua họ, em thích họ nữa. Vậy nên sợ khi em vượt qua , em sẽ thích nữa."
Ôi trời ơi! Mẹ ruột ơi, hại con thê thảm quá!
" gương mặt mà!"
Với gương mặt , em thể tha thứ cho nhiều thứ lắm.
"Nếu còn trai nữa, em vẫn sẽ thích chứ?"