Mười năm sau kỳ thi đại học, bức ảnh cũ của tôi và mối tình đầu bất ngờ nổi tiếng trên mạng.
Trong ảnh, một đôi nam nữ mặc đồng phục học sinh xanh trắng, tay trong tay, cùng nhau nở nụ cười rực rỡ trước ống kính.
Dân mạng, bị cặp đôi “đốn tim”, thi nhau truy tìm tung tích hai nhân vật chính.
Nhưng rồi, họ thất vọng nhận ra — chúng tôi đã chia tay trong êm đẹp từ nhiều năm trước.
Anh ấy giờ là nhân vật tài chính trẻ tuổi nhất phố Wall.
Còn tôi, buộc phải quay về quê, vừa đi làm vừa trả nợ, trở thành một người bình thường đang chật vật trong cuộc sống.
Trừ một buổi họp lớp, chúng tôi chẳng còn điểm giao nhau nào trong cuộc đời.
Tối hôm đó, một câu hỏi ẩn danh bất ngờ leo lên top tìm kiếm:
“Bạn và người yêu thời niên thiếu giờ thế nào rồi?”
Một tài khoản với ID quen thuộc thu hút sự chú ý của tôi —
Phản hồi của anh ấy chỉ là một dòng chữ lạnh lùng:
“Thấy cô ấy sống không tốt, tôi yên tâm rồi.”
1.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu.
Tài khoản này… chính là tôi năm xưa đã giúp Tạ Dư Ngọc lập ra.
Cả ID cũng là tôi đặt.
Ảnh đại diện là ảnh chụp đôi nhẫn tình nhân của tôi và Tạ Dư Ngọc.
Cư dân mạng tài giỏi nhanh chóng tìm ra thân phận thật của anh và đẩy bài viết lên top.
“Trời ơi, nam chính trong ảnh xuất hiện rồi!”
“Anh bạn à, giờ anh cũng thành người thành đạt rồi mà, đâu cần thế này?”
“Hai người năm đó chẳng phải chia tay trong hòa bình sao? Sao như kẻ thù vậy?”
Tạ Dư Ngọc không trả lời thêm gì nữa.
Như thể chẳng buồn giải thích gì về chuyện tình đã qua.
Tôi cũng không bình luận.
Chỉ im lặng, cầm điện thoại, lặng lẽ thả một like cho anh.
2.
Sức nóng của bức ảnh còn dai dẳng hơn tôi tưởng.
Rất nhanh, có một bên truyền thông liên hệ phỏng vấn tôi.
Không lộ mặt, chỉ hỏi ba câu thôi.
Nhưng trả hai vạn tệ.
Tôi không từ chối.
“Nhìn lại bức ảnh ấy, chị có cảm giác gì không?”
Nữ MC dịu dàng hỏi tôi: “Có cảm thấy tiếc nuối không?”
“Không.”
Tôi trả lời rất thật lòng.
Nếu không nhờ bức ảnh cũ bất ngờ bị đào lại này —
Tôi thật sự đã rất lâu không nghĩ đến cái tên Tạ Dư Ngọc rồi.
Người mà mình từng thích thuở thiếu thời.
Dù có khắc cốt ghi tâm, cũng khó mà nhớ suốt một đời.
Huống chi mỗi ngày tôi phải làm trâu ngựa mười tám tiếng cho giới tư bản.
Đâu có thời gian để u sầu hay tiếc nuối gì nữa.
“Nguyên nhân chia tay cụ thể là gì?”
Tôi im lặng một lát: “Tôi vì tiền đồ mà bỏ rơi anh ấy.”
Nữ MC khựng lại, theo phản xạ hỏi thêm một câu: