Ngày cưới của tôi, sếp chuyển khoản cho tôi 2 triệu, còn cho tôi nghỉ phép 3 ngày.
Nhưng ngay ngày nghỉ đầu tiên, tôi đã nhận được điện thoại của vợ sếp.
“Đường Đường! Công ty đang lúc khó khăn mà cô còn dám nhận tiền mừng hả? Không có công ty cho cô cái nền tảng này thì cô có được ngày hôm nay à?”
Trưởng phòng cũng gọi trách móc tôi:
“Công ty mình làm ăn khó khăn, lương cô mỗi tháng cao nhất, cô còn mặt mũi nhận tiền mừng của sếp à? Được lợi còn bày đặt giả vờ!”
Bộ phận kế toán còn quăng báo cáo lỗ lãi lên nhóm chung, ngay dòng chi lớn nhất chính là 2 triệu chuyển cho tôi.
Sếp bị vợ nói cho lung lay, liền ậm ừ:
“Thôi, 2 triệu đó tôi cho không cô. Nhưng cô mới cưới mà, tiền cưới chắc cũng được kha khá. Cô cho công ty mượn đỡ một thời gian, công ty sẽ nhớ ơn cô.”
Tôi cười lạnh, lập tức nộp đơn nghỉ việc.
Tất cả dữ liệu khách hàng đều trong tay tôi. Không có tôi, xem công ty hoạt động kiểu gì!
Hôm cưới, sếp không đến nhưng có chuyển cho tôi 2 triệu.
Tôi còn cảm ơn sếp và cam đoan sẽ không để việc riêng ảnh hưởng công việc.
Ngày nghỉ đầu tiên, tôi còn nằm trên giường khen công ty nhân văn với chồng, thì điện thoại vợ sếp gọi tới.
Tôi cứ tưởng chị ta cũng gọi chúc mừng. Ai dè vừa bắt máy đã nghe mắng té tát:
“Đường Đường, 2 triệu tiền mừng đó cô cầm mà không thấy lương tâm cắn rứt à?”
Cổ họng tôi như nghẹn lại, vui vẻ biến mất sạch, tôi ấm ức đáp:
“Tiền là sếp tự nguyện cho, tôi có đòi đâu.”
Vợ sếp – chị Duyên – gào lên the thé:
“Cho là một chuyện! Ông ấy có lòng, cho cô mặt mũi thôi. Cô biết mỗi năm công ty trả lương cô bao nhiêu không hả?”
“Cô cưới hay là đi vơ vét tiền vậy? Đã cho nghỉ phép hưởng lương mà còn mặt dày nhận tiền mừng. Ông ấy hiền thì cô muốn ức hiếp chết người ta à.”
“Công ty đang khó khăn đấy! 2 triệu đó ông ấy còn không tặng nổi cho bà con ruột thịt. Cô láo quá rồi đấy!”
Tôi cau mày.
Bình thường thì dịu dàng quan tâm nhân viên, ai ngờ sau lưng tính khí như thế.
Tôi là nhân viên bán hàng đứng top công ty đấy nhé, mà vì 2 triệu tiền mừng cưới lại bị chửi như con.
Chị ta nghĩ tôi không dám cãi chắc?
Nể mặt là vợ sếp, tôi vẫn cố nói bình tĩnh:
“Tôi là nhân viên doanh số cao nhất công ty, mỗi năm kiếm về mấy triệu cho công ty. Sếp mừng tôi 2 triệu thì sao? Tôi đâu thiếu 2 triệu này. Chị tìm sai người để trút giận rồi, tôi không phải bao cát của chị. Có giỏi thì đi cãi với sếp!”
Chị Duyên không ngờ tôi dám bật lại, hét lớn hơn:
“Cô đúng là hết phép tắc! Nhân viên mà dám cãi sếp hả? Tôi là vợ sếp, tức là đồng quản lý công ty, mỗi đồng chi ra tôi đều có quyền!”
“Nếu không làm được thì cút! Công ty thiếu cô thì vẫn chạy tốt!”
Chỉ vì 2 triệu mà dọa đuổi tôi luôn!
Công ty cho chị ta treo cái chức hờ chính là để tránh mấy vụ làm loạn như thế này.