Công ty nhờ đó lấy được đơn hàng giá trị cao, sếp vui đến rớt nước mắt, mãi không quên công của tôi.
Dù về sau sếp nóng tính với người khác, riêng với tôi lúc nào cũng dịu giọng, dồn hết tài nguyên cho tôi.
Tôi cũng không phụ lòng, mấy năm trời vun vén quan hệ, giúp công ty lên một tầm mới.
Có lúc tôi còn tự thấy may mắn khi đã chọn công ty này.
Người ta từng ví tôi và sếp như tri kỷ hiểu nhau đến cùng.
Khi công ty gặp khó về vốn, tôi là người đầu tiên nói không nhận thưởng.
Cả năm trời chịu thiệt thòi.
Giờ vợ ông ta lại vì 2 triệu mà lật mặt với tôi như kẻ thù.
Tôi không ấm ức mới lạ.
Mười năm tình nghĩa, chỉ vì 2 triệu mà vứt bỏ hết – đáng không?
Ba tiếng sau, sếp Lâm gọi cho tôi.
“Đường Đường, chuyện Duyên làm ầm trong nhóm đúng là không hay. Nhưng cô ấy cũng vì lo cho tôi, công ty không dư dả gì. Con trai tôi sắp đi du học, đồng nào cũng phải tính toán.”
“Hay là, 2 triệu đó cô tạm thời chuyển cho tôi. Đợi cô ấy nguôi giận rồi thì chuyện nghỉ việc cũng bỏ qua luôn.”
Giọng ông ta nghe ngắt quãng.
Một cơn giận dâng thẳng lên óc tôi.
Tôi phải hạ mình nhìn sắc mặt của vợ ông ta sao?
Đến mức ông ấy còn không phân biệt được ai mới là người có ích cho công ty?
Cô ta có quyền nổi điên, còn tôi thì không chắc?
Tôi siết chặt tay, ném thẳng điện thoại đến mức tắt luôn nguồn.
Quá đáng vừa thôi!
Nhưng sếp biết số máy phụ của tôi, lại tiếp tục gọi đến.
“Đường Đường, cô giận cũng đúng thôi. Nhưng nể mặt tôi đi, cô cứ chuyển tiền qua, lên nhóm nói nhẹ một câu. Riêng tôi sẽ không để cô thiệt.”
Môi tôi cắn chặt đến bật máu.
Không thiệt?
Đến 2 triệu cũng không được tự quyết, kêu tôi tin sao được.
Tôi thiếu 2 triệu đó chắc?
Bao nhiêu mối làm ăn lớn nhỏ đều do tôi phụ trách.
Nếu tôi muốn ăn hoa hồng, khách hàng đưa tôi bao nhiêu cái 2 triệu chả được.
Mấy người chẳng dính gì đến công việc của công ty mà lại dám chỉ tay mắng vốn công thần.
Làm tôi mất mặt rồi còn muốn tôi cúp đuôi xin tha như chó ghẻ?
Ở đâu ra cái lý đó!
Chẳng lẽ rời công ty tôi chết đói chắc?
Tôi nói từng chữ một:
“Xin lỗi thì khỏi mơ. Không phải bà ta đuổi tôi rồi à? Việc công ty tự kiếm người khác mà làm.”
Cúp máy xong tôi đi tắm nước lạnh cho hạ hỏa.
Chị Duyên thì loan tin tôi bị đuổi việc khắp nơi.
Mấy đồng nghiệp lâu năm trong nhóm nhỏ thi nhau tag tôi hỏi có chuyện gì.