“Tôi quyết định rồi, 2 triệu đó khỏi trả, cứ đưa tiền mừng cưới ra là được.”
Trưởng phòng cũng hùa theo nịnh nọt, cười nói với sếp như tri kỷ.
Nhân sự cũng bồi thêm:
“Đường Đường à, thấy chưa, sếp mình rộng lượng vậy mà. Em chỉ cần xin lỗi một câu là xong chuyện.”
“Cãi nhau với bà sếp thì từ góc độ nào cũng sai hết, chị ấy làm sao mà sai được.”
“Sếp đối với em ơn nặng như núi, em phải luôn nhớ trong lòng chứ.”
Trưởng phòng tiễn sếp ra cửa, quay lại nghe cô nhân sự nói vậy cũng đắc ý thêm lời:
“Đúng đó, em là người may mắn dưới trướng sếp mà.”
“Em nhớ hồi đó có tháng lương thưởng cao quá, công ty cần mở rộng, không đủ tiền. Em liền đưa hết tiền thưởng để thuê văn phòng lớn hơn.”
“Sau này mới biết em dùng tiền thưởng mua xe, bán lỗ còn tự bù thêm tiền cho đủ.”
“Em mười mấy năm cực khổ hết lòng với công ty, giờ tự dưng sao lại nghĩ quẩn vậy.”
Tôi chỉ khẽ gật đầu, giả vờ cảm ơn lời nhắc nhở.
Sếp lại gọi tôi lên phòng làm việc. Ông ta vừa nghịch máy tính vừa thờ ơ nói:
“Đường Đường à, Duyên đồng ý mai tới công ty để em xin lỗi rồi.”
“Cũng hay, cô ấy có mấy khách khó nhằn trong tay, em xử lý giùm luôn nhé.”
“Bà Vương thích đánh bài, em cứ giả vờ thua tiền là xong.”
“Ông Lý thích tắm suối nước nóng, gần đây cũng có chỗ.”
“Chị Trương tửu lượng cao, em uống tới khi chị ấy gục là chốt được hợp đồng.”
…
Ông ta gửi tôi thông tin của năm khách hàng, ai cũng là loại khó chơi.
Tôi thừa hiểu đây là màn ra oai của Duyên.
“Được, tôi sẽ làm.”
Ngày hôm sau, tôi lần lượt đi gặp khách, tìm hiểu sở thích và thói quen từng người.
Giao tiếp với khách mà chơi mánh khóe chẳng có tác dụng gì, còn tự hạ thấp mình.
Tôi gom tất cả thông tin thực tế và phản hồi của khách.
Sếp ngồi hút xì gà, không tiếc lời khen:
“Đường Đường, tốt lắm.”
Trưởng phòng xách túi bánh kẹo nhỏ tới chen lời:
“Đường Đường làm kinh doanh phải nói là số một!” Anh ta giơ ngón tay cái.
“Không phục không được, chốt được khách chỉ là chuyện sớm muộn.”
“Công ty mình phải đoàn kết một lòng, vui vẻ mà làm ăn lớn chứ đừng giận dỗi trẻ con nữa. Này, cầm ít bánh kẹo nhai cho đỡ buồn.”
Ở công ty hơn mười năm, sếp hiểu rõ nỗ lực của tôi.
Còn trưởng phòng thì có nhiệm vụ dỗ dành tinh thần cho tôi.
Cô nhân sự tự nhận là bạn thân, ngồi nghe tôi than vãn.