“Sếp còn nói qua rồi, công ty chuẩn bị có vị trí phó tổng, sớm muộn cũng vào tay em thôi.”
Gần giờ tan ca, sếp Lâm và chị Duyên mới lò dò tới.
Chị Duyên diện nguyên cây đồ hiệu, thần thái sang chảnh, từng cử chỉ đều tỏ ra đẳng cấp.
Sếp khoác tay chị ta, còn tài xế thì khệ nệ xách theo đủ thứ hộp to hộp nhỏ theo sau.
Miệng thì bảo công ty kẹt vốn, tay lại vung tiền mua đồ hiệu không tiếc.
Vì 2 triệu mà còn lôi tôi ra làm trò.
Chị ta bắt gặp ánh mắt tôi, nhếch mày hỏi:
“Đường Đường, khách đã bàn giao hết chưa?”
Sếp sợ hai bên căng thẳng, vội chen vào:
“Đã giao hết cả năm rồi. Nếu chị chưa hài lòng thì để em bảo nó giao luôn mấy khách cũ.”
Trưởng phòng cũng vỗ ngực cam đoan:
“Đúng ạ, tất cả đều theo ý chị hết.”
Cô nhân sự vẫn giữ nụ cười ngọt ngào y như mọi khi.
Chị Duyên hơi nhếch môi cười, lười biếng ngáp một cái, ánh mắt đầy ẩn ý:
“Đừng vội.”
“Đi cả ngày tôi cũng mệt rồi. Có người hình như quên mất chuyện chính thì phải!”
Trưởng phòng nháy mắt ra hiệu cho tôi.
Nhân sự ở sau khều khều tay tôi, cúi đầu nói nhỏ:
“Còn ngẩn ra làm gì, mau xin lỗi đi!”
“Đừng để chị ấy đợi lâu!”
Tôi vẫn im lặng.
Sếp liền hắng giọng, nói đầy tự hào:
“Đường Đường này, nếu em không mở miệng xin lỗi được thì thôi cũng được.”
“Đợi tiền mừng cưới của em chuyển vào tài khoản công ty xong thì coi như mấy món hàng hiệu này là em biếu tặng cho Duyên nhé.”
Trưởng phòng cười hớn hở:
“Vẫn là sếp mình chu đáo nhất. Tôi nói rồi mà, bà sếp lo xa thật, chẳng tốn một đồng của công ty luôn.”
Duyên cười tít mắt, còn xoay một vòng khoe chiếc váy mới cho mọi người nhìn.
“Tôi đâu có giống ai kia, chẳng hiểu vị trí của mình trong công ty, còn dám đòi tiền mừng cưới từ sếp!”
Sếp ôm chặt lấy Duyên.
“Em nói quá đúng! Đường Đường cứ cứng đầu, chỉ nhìn được cái lợi trước mắt, không được như em nhìn xa trông rộng. Em chịu bỏ qua cho cô ấy là tốt lắm rồi!”
Tôi khẽ bật tiếng cười mỉa.
Tiền mừng cưới của tôi bị bọn họ lấy mua đồ hiệu, đương nhiên không thấy xót.
Cái gọi là công tư phân minh nghe như trò hề.
“Tiền mừng cưới của tôi chẳng phải để giúp công ty vượt qua khó khăn à?” Tôi hỏi rất nghiêm túc.
Sếp gắt lên, vẻ khó chịu: