02.
Trở về khu nhà gia đình trong quân khu, tôi lập tức bắt đầu dọn sạch mọi dấu vết liên quan đến Lục Lẫm.
Huân chương chiến trường anh tặng, chiếc đồng hồ ngụy trang đặt làm chung, cả mảng tường đầy ảnh chụp trong những lần diễn tập…
Tôi dồn tất cả vào một chiếc thùng tôn, quẹt diêm.
Ngọn lửa bùng lên trong khoảnh khắc, nuốt chửng mười năm ký ức.
Trái tim như bị nổ tung một lỗ hổng, gió lạnh ào ào thốc vào.
Đúng lúc này, điện thoại bỗng rung lên. Chiến hữu của Lục Lẫm nhắn:
“Bác sĩ Tô, cô có thể tới một chuyến không? Thiếu tướng uống say rồi…”
Tôi im lặng một lúc, rồi vẫn đi.
Coi như… lời tạm biệt cuối cùng.
Khi tôi tới câu lạc bộ sĩ quan, bọn họ đang chơi trò Vua.
“Tinh Thần lại thua rồi! Hình phạt lần này là ngẫu nhiên tìm một người khác giới để hôn, rốt cuộc ai là người may mắn thế!”
Hàng mi của Hứa Tinh Thần khẽ run, cô ta dò dẫm bước về phía Lục Lẫm:
“Thiếu tướng… giúp em một chút được không?”
Ánh mắt Lục Lẫm đột ngột trầm xuống, yết hầu khẽ chuyển động, anh túm lấy cô ta, cúi đầu hôn mạnh.
Anh quay lưng về phía cửa, nên không nhìn thấy tôi.
Còn Hứa Tinh Thần, trong khoảnh khắc liếc thấy tôi bằng khóe mắt, khóe môi liền cong lên thành nụ cười chiến thắng, lặng lẽ mấp máy khẩu hình:
“Đàn bà già.”
Ánh mắt tôi lạnh đến tận xương.
Một lát sau, Hứa Tinh Thần lấy cớ đi trang điểm rồi bước ra ngoài.
Đầu ngón tay cô ta khẽ vuốt lên đôi môi còn sưng đỏ, cười rạng rỡ:
“Thiếu tướng hôn dữ quá, suýt nữa thì cắn rách môi em rồi… Chị sẽ không ghen chứ?”
“Ghen với việc cô còn trẻ mà mặt dày đi làm tiểu tam sao?”
Sắc mặt Hứa Tinh Thần lập tức biến đổi, căm giận phản bác:
“Kẻ không được yêu mới là tiểu tam!”
“Chị sắp ba mươi rồi, lấy gì mà so với tôi?”
Cô ta cố ý kéo thấp cổ áo, ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá bộ quân phục tác chiến của tôi, cười khẩy:
“Bảo sao thiếu tướng chê chị nhạt nhẽo, ngày nào cũng kín như bưng, chẳng có chút phong tình nào.”
“Nghe nói chị được vào đội y tế quốc tế? Không phải là cởi sạch trước mặt hội đồng thẩm tra, đổi bằng thân thể đấy chứ?”
Cô ta còn chưa dứt lời, tôi đã giơ tay tát thẳng một cái gọn gàng.
“Chát!”
Hứa Tinh Thần lảo đảo lùi nửa bước, thét lên thất thanh:
“Chị dám đánh tôi sao?!”
“Đánh cô thì đánh, chẳng lẽ còn phải xem ngày?”
Động tĩnh ngoài cửa cuối cùng cũng kinh động tới bên trong.
Anh nhìn thấy tôi thì sững người, ánh mắt rơi xuống gò má sưng đỏ của Hứa Tinh Thần, cơn giận lập tức bùng lên.
“Tô Hòa, cô điên rồi sao?!”
“Tinh Thần rốt cuộc đã đắc tội gì với cô, mà cô lại vô lý gây sự như vậy!”
Tôi bật cười:
“Cô ta sai ở chỗ không biết liêm sỉ. Lý do này đủ chưa?”
Tôi bước lên một bước, đối diện ánh nhìn như phun lửa của anh:
“Lục Lẫm, Hứa Tinh Thần sùng bái anh như vậy, thế còn anh? Anh đối với cô ta là cảm giác gì, anh cũng thích cô ta sao?”
“Cô nói bậy cái gì vậy?” Ánh mắt Lục Lẫm thoáng né đi, giọng dịu xuống, “Có chuyện gì về nhà nói, đừng làm ầm ở đây.”
“Anh có thể ở đây hôn cô ta đến quên trời quên đất, còn tôi thì không thể đòi một câu thật lòng sao?”
Con ngươi Lục Lẫm đột nhiên co rút.
Anh không ngờ tôi đã nhìn thấy toàn bộ.
“… Đi theo tôi về trước đã.” Anh đưa tay ra kéo tôi.
Tôi hất mạnh tay anh ra:
“Không cần thiết nữa.”
Quay người sải bước rời đi, tôi nghe thấy phía sau là tiếng bước chân người đàn ông vội vã đuổi theo, cùng tiếng gọi mang theo nức nở của Hứa Tinh Thần:
“Thiếu tướng…”
Cuối cùng, chỉ có một mình tôi bước ra khỏi câu lạc bộ.
03.
Tôi lao về khu ký túc xá với tốc độ nhanh nhất, xách lấy ba lô dã chiến, định rời đi ngay.
Thế nhưng Lục Lẫm đã đuổi kịp, chắn trước mặt tôi:
“Tô Hòa, cô định đi đâu? Chuyện vừa rồi tôi có thể giải thích.”
Tôi vừa định mở miệng, thì màn hình điện thoại trên bàn bỗng sáng lên.
Là thông báo phê duyệt đơn xin công tác ở nước ngoài.
Ánh mắt Lục Lẫm chợt lạnh hẳn, anh đưa tay định giật lấy điện thoại của tôi.
“……Thiếu tướng, ngài có ở trong đó không ạ?”