1.
Ta lơ lửng sau lưng Vệ Kỳ, lặng lẽ theo hắn bước vào cung điện của công chúa Tấn Dương.
Hắn đi rất vội, áo giáp va chạm nhau phát ra những tiếng leng keng lạnh lẽo.Đến lúc này, ta mới nhận ra, hóa ra hắn cũng từng có lúc gấp gáp muốn gặp một người đến thế.
Bên ngoài cung, gió lạnh buốt xương, nhưng bên trong, hương thơm ấm áp tỏa lan.Công chúa Tấn Dương vừa thấy Vệ Kỳ đến liền vội vàng xuống giường đón hắn, thậm chí không kịp mang giày tất, đôi chân nhỏ trắng ngần đạp trên tấm thảm len cừu mềm mại, khung cảnh khiến lòng người bất giác xao xuyến.
Nàng lao vào lòng hắn, giọng nói run rẩy:“A Kỳ, cuối cùng chàng cũng tới, ta sợ lắm.”
Ta lơ lửng trong không trung, nhìn cảnh tượng trước mắt. Bọn họ bên nhau, thực sự là một bức tranh tuyệt đẹp.
Vệ Kỳ anh tuấn hiên ngang, như ngọc thụ lâm phong.Công chúa Tấn Dương tuyệt sắc khuynh thành, tựa thần tiên hạ phàm.
Lại thêm, bọn họ vốn là thanh mai trúc mã.
Nếu không phải năm đó, Vệ gia công cao lấn chủ khiến thiên tử nghi kỵ, bị giáng chức đày đến Bắc địa, thì giờ đây, Vệ Kỳ đã sớm trở thành phò mã của nàng rồi.
Hiện tại ta đã chết, bọn họ vừa hay có thể nối lại tình xưa.
Vệ Kỳ cúi đầu nhìn thoáng qua công chúa trong lòng mình, sau đó lùi lại một bước, cung kính hành lễ:“Công chúa không cần lo lắng, phản quân đã đầu hàng, hiểm họa Thiên Đô đã được giải trừ.”
Công chúa Tấn Dương khựng lại, vội vàng đưa tay đỡ hắn đứng dậy:“A Kỳ, ở đây chỉ có hai chúng ta, chàng không cần khách sáo như vậy.”
Vệ Kỳ đứng thẳng người, nhưng vẫn giữ khoảng cách với nàng, chậm rãi nói:“Quân thần chi lễ, không thể bỏ qua.”
Công chúa Tấn Dương nhìn hắn, khẽ hỏi:“Chàng có phải vẫn còn trách ta? Trách ta năm đó... năm đó không đứng ra nói đỡ cho chàng?”
Vệ Kỳ đáp, giọng điềm đạm:“Thần không dám. Một số chuyện, qua rồi thì cứ để nó qua đi.”
Công chúa Tấn Dương lại tựa vào lòng hắn, đôi mắt tràn đầy tình ý, bàn tay mềm mại đặt lên lồng ngực hắn:“A Kỳ, lần này chàng đã dẹp loạn phản quân, Vệ gia lập công lớn, Dương Chiêu cũng đã chết. Phụ hoàng sẽ không ngăn cản chúng ta nữa đâu.”
Dương Chiêu chính là phò mã của công chúa Tấn Dương, tháng trước đã bỏ mạng dưới mưa tên của phản quân khi trấn thủ thành.Còn ta, bảy ngày trước, cũng đã bị công chúa Tấn Dương tự tay giết chết.
2.
Bảy ngày trước, khi Vệ Kỳ đang canh giữ thành, trong cung có người truyền chỉ triệu chúng ta, những thê tử của các triều thần, vào cung để lánh nạn.
Ta và Vệ Kỳ mới trở về Thiên Đô hơn một tháng, không quen thuộc với người trong cung, nên thực lòng không muốn đi.Nhưng nếu ta không đi sẽ là kháng chỉ. Vệ gia vốn đã bị thiên tử nghi kỵ, ta không muốn khiến Vệ Kỳ khó xử, đành mang theo thị nữ và thân vệ cùng vào cung.
Không ngờ giữa đường gặp phải tập kích, thị nữ và thân vệ đều bị giết thảm, ta bị bịt miệng mũi, bất tỉnh nhân sự.
Khi tỉnh lại, ta đã ở trong điện của công chúa Tấn Dương.Ta nằm trên giường, toàn thân không còn chút sức lực, có cung nữ đang thay y phục của công chúa cho ta.
Công chúa Tấn Dương đưa tay vuốt ve khuôn mặt ta, móng tay nhuộm đỏ đậm nhẹ lướt qua làn da, giọng nói đầy vẻ châm chọc:“Bắc địa lạnh lẽo khổ cực, vậy mà lại sinh ra một mỹ nhân như ngươi.”
Ta vội đáp:“Thần thiếp không dám, công chúa cao quý ngọc ngà, thần thiếp với công chúa khác biệt một trời một vực.”
Nàng mỉm cười, hỏi ta:“Phu quân của ngươi có từng nói với ngươi rằng, ngươi rất giống bản công chúa không?”
Ta không biết trả lời thế nào, bởi ta thực sự có bảy, tám phần giống nàng, nhưng Vệ Kỳ chưa từng đề cập đến điều này.
Nàng tiếp tục:“Chính vì ngươi giống bản công chúa, nên hắn mới lấy ngươi, coi ngươi như bản công chúa để ân ái. Nếu không, chỉ là con gái một tiểu quan, ngươi lấy gì xứng đáng có được hắn?”
Ta lặng lẽ nhìn nàng, lòng dâng lên một nỗi chua xót.Khi còn ở Bắc địa, cũng từng nghe người ta đồn như thế. Họ nói Vệ Kỳ lấy ta chỉ vì ta giống người trong lòng hắn.
Ba năm thành hôn với Vệ Kỳ, chỉ khi trên giường hắn mới dịu dàng với ta, còn lại phần lớn thời gian hắn chẳng mấy khi nói chuyện. Dù ta cố gắng làm hắn vui, hắn cũng chỉ nhàn nhạt nói:“Đừng nghịch.”
Hơn nữa, thân phận của ta đúng là không xứng. Ta vừa chào đời được vài ngày thì mẹ ruột qua đời, chẳng bao lâu sau cha đã tái hôn.Họ thậm chí không đặt cho ta một cái tên chính thức, đến giờ ta vẫn phải dùng cái tên gọi thân mật là A Man.
Cuối cùng, nàng bóp lấy cổ ta, ghé sát tai thì thầm:“Khi hắn ân ái với ngươi, chắc chắn là gọi tên bản công chúa, đúng không?”
Nhìn vào đôi mắt đắc ý của nàng, ta đáp:“Hắn chưa từng.”
Ta không nói dối. Vệ Kỳ chưa từng gọi tên nàng.Nhưng hắn cũng chưa từng gọi tên ta.
3.
Hồi tưởng đến đây, ta nhìn về phía Vệ Kỳ. Hắn thần sắc bình tĩnh, không thể nhận ra cảm xúc gì.