1
"Ngươi thật muốn đồng hành cùng ta đến Tây Bắc ư?"
Lăng Nhi chau mày nhìn ta, vẻ mặt đầy khó hiểu."Ngươi với Chu Diễn Chi cãi nhau rồi sao?"
Nàng là cố nhân với ta từ thời ở Giang Nam, duyên số đưa đẩy mà gả cho một bách phu trưởng trong quân Tây Bắc.Năm nay, nàng vừa sinh con, bà mẹ chồng lại đột ngột qua đời.
Hai vợ chồng bàn bạc, để Lăng Nhi dẫn theo con nhỏ theo quân.Định cư tại tiểu trấn nơi biên cương, còn hơn phu thê phải chia lìa đôi ngả.
Nhìn ánh mắt lo lắng chăm chăm của nàng, ta lắc đầu:"Không hề cãi nhau."
Chu Diễn Chi vốn cứng cỏi, bá đạo trong xương tủy, nhưng vẫn mang danh người quân tử nhã nhặn.Dù mấy ngày nay hắn đối với ta có phần lạnh nhạt, song nào đến mức tranh cãi ầm ĩ.
Lăng Nhi cau mày đầy âu lo:"Chuyến đi này gập ghềnh xa xôi, Tây Bắc lại hoang vu nghèo nàn, nếu đi rồi thì khó lòng trở về."
Ta cắn nhẹ môi, lặng im giây lát.Đem chiếc trâm vàng cài trên đầu cùng vòng ngọc trắng trên tay tháo xuống, dúi vào tay Lăng Nhi.
"Xem như lộ phí."
Lăng Nhi chậc lưỡi, lại nhét mớ trang sức quý báu ấy về, rồi nắm tay ta, khẽ giọng bảo:"Hãy giữ lấy, ta chỉ sợ ngươi nhất thời bốc đồng."
Ta lắc đầu, vừa trêu đùa hài tử nằm trong lòng nàng, vừa miên man suy nghĩ.
Nào phải chuyện bốc đồng.
Sáng hôm nay, lúc ta ra khỏi cửa, bà gác cổng ở cổng nhỏ vì tối qua uống nhiều rượu, mắt mờ không nhìn rõ, lại nhận lầm ta thành biểu cô nương Thẩm Ngọc Như.
Trước kia, ta vẫn chẳng rõ vì sao bà ấy nhận nhầm.Lần này thì đã rõ ràng.
Thật ra cũng không có gì to tát.Ta từng chịu không ít lời bóng gió cười nhạo, nhưng đều cho qua hết.
Chỉ là khoảnh khắc nghe bà gọi "biểu cô nương," rồi nhìn cánh cổng nhỏ khuất nẻo ở góc sân Chu phủ, ta bỗng dưng rất muốn bỏ đi.
2
Thẩm Ngọc Như ba hôm trước mang theo hồi môn về nhà.Giữa đêm thu se lạnh, nàng khoác trên mình bộ y phục trắng tựa một đóa ngọc đón gió run rẩy, ngấn lệ lao vào lòng Chu Diễn Chi.
"Diễn Chi ca ca, muội không muốn vì kẻ đó mà thủ tiết cả đời. Huynh nhất định sẽ giúp muội, phải không?"
Chu Diễn Chi luống cuống vô phương, song trong mắt hắn lại thấp thoáng nét vui mừng xen lẫn xót xa, tựa như chảy tràn ra ngoài.
Bốn nha hoàn thân cận của ta, có đến ba người rơi lệ sụt sùi:"Biểu cô nương mệnh khổ quá…"
Ta vốn ngủ từ sớm.Chợt tỉnh giấc bởi tiếng động của Chu Diễn Chi, đẩy cửa ra là thấy cảnh tượng ấy.
Cũng trông rõ khuôn mặt Thẩm Ngọc Như – khuôn mặt có đến sáu phần tương đồng với ta.
Nói là giống gương mặt e không đủ.Thân hình, dung mạo, dáng mày nhướng lên, thậm chí cả lớp sơn móng tay hồng phấn của nàng cũng y hệt ta.Nhìn thoáng qua, cứ ngỡ một cặp sinh đôi.
Gió lạnh lùa đến, Thẩm Ngọc Như run rẩy trong vòng tay Chu Diễn Chi.Hắn như sực tỉnh khỏi cơn mơ, vội bế xốc nàng lên.
Hắn quên đây là phòng ngủ của ta với hắn.Ôm nàng lướt qua ta đang đứng ngoài cửa, hắn thậm chí chẳng buồn để ý ta chỉ khoác y phục ngủ mỏng manh.
Hắn đặt Thẩm Ngọc Như vào chiếc sạp ta thường ngả lưng mỗi trưa, còn cẩn thận đắp chăn ấm, bao bọc thật kỹ.
Nàng đưa mắt ngắm nghía khắp nơi, rồi reo lên, níu lấy cánh tay hắn:"Phòng của Diễn Chi ca ca, hóa ra giống phòng muội như đúc.
À, chết thật, muội lỡ lời rồi, phải nói đây là phòng tẩu tẩu mới đúng."
Nàng cười ngọt ngào, ánh mắt lém lỉnh.
"Tẩu tẩu với muội cũng na ná nhau đó chứ. Nhìn thoáng qua, cứ ngỡ người đứng ở cửa là muội. Ngay cả bộ y phục ngủ lụa trắng mà muội ưng nhất, tẩu tẩu cũng có một bộ chẳng khác gì."
Lúc này, Chu Diễn Chi mới để ý đến sự hiện diện của ta.Hắn cau mày, thoáng nét không vui:
"Sao không mang giày vào? Thôi vậy, hôm nay nàng ngủ tạm phòng bên, thân thể Ngọc Như yếu nhược, thời tiết ngoài kia giá lạnh, đừng bắt muội ấy phải dọn đi nữa. Ta sẽ đến thư phòng nghỉ tạm."
Hắn nói sẽ đến thư phòng, nhưng dường như chẳng có ý rời đi.Tới lúc ta đã về phòng bên nằm xuống, vẫn còn nghe tiếng họ trò chuyện.
Lần đầu ta nhận ra, trong giọng trầm khàn của Chu Diễn Chi lại có thể ẩn giấu thứ tình ý triền miên nồng đượm như vậy.
Phòng bên có địa long (hệ thống sưởi dưới sàn) không đủ ấm, túi sưởi cũng lạnh ngắt.Bốn nha hoàn của ta quấn lấy nhau ríu rít trong chính phòng, mặc ta gọi thế nào cũng chẳng buồn đáp.Hóa ra họ vốn là tiểu nha đầu từ viện của Thẩm Ngọc Như.
Ta lạnh cóng suốt đêm, thao thức không chợp mắt.Trong đêm dài, ta cứ nghĩ miên man, cuối cùng cũng vỡ lẽ một chuyện.
Hóa ra ta chỉ là kẻ thế thân cho Thẩm Ngọc Như.
3