13.
Ta vốn sinh ra đã có “tài năng” hủy hoại mọi thứ quanh mình.
Năm năm tuổi, vì lỡ làm nước tắm cho em trai quá nóng, cha nổi giận quăng ta lên núi sau cho sói ăn. May mắn thoát chết, ta được một thợ săn đi ngang qua cứu về nuôi dưỡng. Nhưng hai năm sau, trên đường dẫn ta đi tìm thầy thuốc, ông trượt chân ngã xuống vực sâu. Để mưu sinh, ta phải lang thang xin ăn nơi phố thị.
Một đêm nọ, ta bị một kẻ ăn mày trùm bao tải rồi bán vào kỹ viện nổi tiếng nhất ở phía Tây thành. Khi ấy, ta mới bảy tuổi, còn quá nhỏ nên không thể tiếp khách, đành được mụ chủ xếp vào hầu hạ hồng nhan số một. Cô Hồng rất khó tính, thấy ta vụng về liền đánh mắng chẳng chút nể nang. Nàng thường khoe rằng sắp được viên ngoại họ Lý chuộc về làm thiếp, không giống đám hầu hạ chúng ta chỉ có phận phục vụ kẻ khác cả đời. Nhưng đợi mãi Lý viên ngoại không đến, nghe ngóng ra mới biết nhà họ đã chuyển đến kinh thành.
Biết tin, nàng ngồi khóc bên cửa sổ suốt cả đêm. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy nàng treo cổ nơi xà nhà. Ta nhân lúc hỗn loạn, cầm theo ít bạc nàng thường thưởng cho ta rồi bỏ trốn khỏi nơi ấy. Khi đó, ta mười tuổi, rời xa nơi khốn khổ đối với nữ nhân.
Sau này, ta phiêu bạt đến trấn Thanh Khê, từng bán bánh nướng, kéo xe trượt. Ta vốn định tìm đường đến huyện thành lập nghiệp. Nào ngờ trên đường gặp phải một thầy tướng số, ông nhìn tướng mặt ta, bảo rằng số phận ta mang sát khí, đời nhiều trắc trở, mệnh cũng ngắn. Ông khuyên ta đừng nên nghĩ đến việc rời đi, cứ tìm một nơi yên bình mà trú ngụ, may ra có thể sống lâu hơn.
Ta vốn hay nghe lời, liền dùng số tiền tiết kiệm mua một mảnh ruộng và căn nhà nhỏ tại thôn Hạnh, nhận nuôi một chú chó vàng nhỏ và ba con gà mái.
Dân làng trong thôn ai nấy đều là người tốt. Thấy ta cô độc một mình, mỗi lần nấu ăn, họ đều gọi ta qua cùng ăn bữa. Trong đó, thương ta nhất là trưởng thôn và thím Lý ở nhà bên. Năm trong làng xảy ra chuyện yêu quái sông, thực lòng ta đã nghĩ nếu họ gọi ta đi làm vật tế, ta cũng sẽ đồng ý, ít ra có thể đổi lấy bình an cho mọi người trong một năm.
Nhưng may thay, Doanh Khuyết đến. Hắn tiêu diệt yêu quái, trong làng không còn ai phải chết nữa. Ta thậm chí còn nhờ vận may ấy mà lấy được A Kim làm chồng. Tuy hạnh phúc chỉ kéo dài được nửa năm, ta cũng thấy mãn nguyện.
Sau khi A Kim gặp chuyện, ta lại trở về thôn Hạnh. Thím Lý nghe xong lý do ta ly hôn, liền kéo ta ngồi lại, mắng hắn suốt cả ngày. Ta nghĩ, dù cả đời không lấy chồng cũng không sao, chỉ cần được sống cùng mọi người ở nơi này cũng đã mãn nguyện.
Nhưng đời không như ý. Một năm sau khi A Kim rời đi, dịch bệnh bất ngờ lan khắp thôn. Dân làng lần lượt qua đời. Thím Lý và con dâu là những người đầu tiên ra đi, tiếp đó là bà Tống, thư sinh họ Trịnh và cả gia đình trưởng thôn. Trấn trên ra lệnh phong tỏa thôn, không ai có đường nào để tìm thầy thuốc. Ngày ngày trong làng đều có người chết, mọi người ai nấy hoảng loạn, chỉ sợ mình hoặc người thân là người kế tiếp.
Trong bầu không khí sợ hãi ấy, bỗng nhiên rộ lên một lời đồn: dịch bệnh là do chúng ta đã chọc giận Hà Thần, đó là sự trừng phạt của ngài! Và kẻ gây ra tất cả là Doanh Khuyết – người đã giết Hà Thần.
Thế là con trai thím Lý đứng ra kêu gọi, dẫn dân làng đến bờ sông hàng ngày quỳ lạy cầu xin tha thứ. Dù vậy, vẫn không một ai được chữa lành, số người chết vẫn tăng lên không ngừng.
Cuối cùng, vào một đêm nọ, ta nghe thấy tiếng động bên ngoài. Mở cửa nhìn ra, ta thấy anh cả nhà họ Lý dẫn đầu dân làng, tay cầm đuốc vây kín căn nhà của ta.
“Thưa bà con, ả này là yêu nữ, là đồng lõa của yêu đạo!” Anh cả nhà họ Lý với vẻ mặt chưa bao giờ méo mó đến thế, nghiến răng nghiến lợi nói, “Từ khi ả đến, làng ta chẳng lúc nào được yên. Giờ đây dịch bệnh hoành hành, chỉ có ả là không bị gì, chắc chắn vì ả đã nhận hối lộ của yêu đạo, chúng đến đây để hủy diệt làng ta!”
“Hôm nay chúng ta sẽ thiêu chết ả! Trả thù cho người thân đã khuất của chúng ta!”
Đám đông lao tới nhốt ta trong nhà, từng bó đuốc được ném vào, lửa lập tức bùng lên bao phủ ngôi nhà tranh. Ta nghe tiếng Đậu Hoàng sủa dữ dội bên ngoài, còn ta chỉ có thể gào lên trong ngọn lửa: “Ta không phải yêu nữ! Doanh đại ca không phải yêu đạo! Con yêu quái sông ấy ăn thịt người, nào có thần tiên nào cần tế dân chúng chứ! Doanh đại ca chính là thần tiên! Các người đã từng thấy mà!”
Nhưng mặc cho ta kêu gào, những gì ta nhận lại chỉ là tiếng hô vang “Giết ả đi!”
Khói đặc tràn vào cổ họng, lửa nóng bỏng cháy vào da thịt. Ta nghĩ mình sẽ chết ngay đêm ấy.
Nhưng một cơn mưa bất ngờ đã dập tắt ngọn lửa giận dữ của dân làng. Ta tỉnh dậy trong cơn mưa, không hề bị thương, nhưng đôi mắt vĩnh viễn không còn nhìn thấy gì nữa.
14.
Ta chưa bao giờ nghĩ rằng những gì ta phải chịu đựng lại có liên quan đến Doanh Khuyết.
Lục Tĩnh Chi kể lại câu chuyện một cách sinh động như thể chính hắn là người đã trải qua. Nhân lúc hắn đang đắm chìm trong câu chuyện, ta liền kéo Doanh Khuyết nhảy qua cửa sổ thoát thân.
Từ xa vọng lại một tiếng nổ lớn, trời đất đột ngột chuyển thành mưa giông dù khi nãy trời còn nắng ấm. Lục Tĩnh Chi chạy ra sân, gào lên một tiếng: “Hỏng rồi!”
Ta nhận ra âm thanh đó phát ra từ hướng trấn Tân Dư. Trong hầm ngục có quá nhiều bột đồng, muốn không nổ cũng khó. Chỉ là việc này có phần quá trùng hợp.
“Chắc là do Linh Vận gây ra.”
Doanh Khuyết ngước nhìn bầu trời, siết chặt tay ta. Sấm sét vang rền, từng tia chớp liên tiếp giáng xuống. Lục Tĩnh Chi đột ngột hô lớn: “Thảo dân bái kiến Thiên Long Tôn Giả!”
Ngay khi hắn nói xong, ta có thể cảm nhận được một áp lực vô hình đang tiến lại gần.
Doanh Khuyết buông tay ta, hét lớn: “A Phù, mau chạy đi!” rồi lập tức lao ra phía trước.
Sân trong lập tức hỗn loạn, người hầu kẻ ở kêu la chạy tán loạn. Ta không rõ Doanh Khuyết muốn ta chạy đi đâu, chỉ đành theo bản năng lao về phía sân sau xa nhất.
Tiếng nói từ trên trời vọng xuống như sấm nổ bên tai:
“Một kẻ phàm nhân bé mọn cũng dám đối đầu với Thiên Long!”
Đó chắc hẳn là tiếng của yêu xà. Lời nó vừa dứt, hàng loạt tia sét liên tục giáng xuống.
Ta chạy loạng choạng, vấp phải một hòn đá và ngã nhào, Đậu Hoàng cũng bị ngã lăn ra xa. Nó loạng choạng chạy đến dùng mũi thúc vào người ta, bước đi nặng nề với một chân bị khập khiễng.
Doanh Khuyết đang đối đầu với yêu quái, sống chết chưa rõ. Đậu Hoàng cũng vì bảo vệ ta mà bị què một chân. Chỉ có ta là vô dụng như vậy.
Đang lúc chìm vào suy nghĩ tiêu cực, ta chợt nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp hướng về phía thư phòng. Đậu Hoàng quay đầu về phía đó sủa lên giận dữ, gầm gừ đầy đe dọa.
Trừ Lục Tĩnh Chi ra, Đậu Hoàng chưa từng tỏ ra hung dữ với ai. Nhưng giờ phút này, hắn chạy đến thư phòng làm gì? Ta cố trấn tĩnh, suy nghĩ thật kỹ.
Thiên Long Phường phát nổ, yêu quái lại xuất hiện ở đây, Lục Tĩnh Chi không trợ giúp yêu xà đối đầu với Doanh Khuyết mà lại chạy về phía thư phòng…
Là bài vị! Linh Vận từng nói yêu xà mạnh lên nhờ hấp thụ hương khói từ kẻ khác. Cả huyện Linh Sơn này chỉ có vài trăm người, nhưng trong hầm ngục mỗi người phải làm ít nhất một nghìn thẻ gỗ. Mới hôm trước Lục Tĩnh Chi còn sai người đến lấy thêm một đợt thẻ, có lẽ là vì phần lớn thẻ trong tay mọi người không còn tiếp tục cung cấp hương khói cho yêu quái nữa.
Vậy lý do yêu quái vội vã đến đây và thứ Lục Tĩnh Chi đang hấp tấp muốn lấy chắc chắn là bài vị trong thư phòng.
Ta lần mò chạy đến thư phòng, vừa vào đã va phải Lục Tĩnh Chi. Một tấm bài vị rơi xuống đất. Ta với tay giành lấy, nhưng bị hắn xô ngã xuống nền.
“A Phù, đừng chống lại ta.” Hắn lạnh lùng khuyên, “Doanh Khuyết là thân xác phàm nhân, không đấu lại được tôn giả. Nếu nàng rời bỏ hắn, ta nể tình xưa vẫn sẽ cưới nàng làm huyện lệnh phu nhân, rồi còn làm phu nhân thái thú, phu nhân tể tướng.”
Ta nén cười: “Lục Tĩnh Chi, Thiên Long Phường đã nổ tan tành, yêu quái dù có tài lớn cũng không thể tiếp tục giúp ngươi che giấu. Ngươi còn mơ tưởng gì nữa?”
“Hừ! Đừng cao giọng chỉ trích ta, A Phù. Nàng tin vào thần của mình, nghĩ rằng hắn có thể đánh bại tôn giả và cứu dân lành ở Linh Sơn. Ta cũng tin vào tôn giả của ta. Khi nó thành tiên, sẽ ban cho ta phú quý chức quyền!”
Hắn đạp mạnh vào ta: “Hãy ở đây mà chờ chết cùng với Doanh đại ca của ngươi đi.”
Ta ôm lấy chân hắn, dồn hết sức giữ hắn lại tại chỗ. Đậu Hoàng khập khiễng nhảy tới, cắn mạnh vào bắp chân hắn khiến hắn ngã nhào, ta lập tức cướp lấy bài vị, cầm chân đèn đập xuống.
“Dừng lại! Mau dừng tay!”
Lục Tĩnh Chi khập khiễng lao tới, nhưng lại bị Đậu Hoàng cắn vào chân kia. Hắn đau đớn gào thét.
Đừng lo, Đậu Hoàng, nếu ta còn sống, nhất định sẽ thưởng cho ngươi một con gà nguyên con!
Ta dồn sức đập nát bài vị, ngay khoảnh khắc nó vỡ tan, ngoài sân vang lên một tiếng gầm đáng sợ.
“Ngay cả một con chó và một kẻ mù cũng không đánh lại, ngươi thật vô dụng!”
Giọng nói quen thuộc từ sau lưng ta vang lên. Linh Vận từ tốn tiến lại gần, đi qua Lục Tĩnh Chi và giẫm mạnh lên vết thương của hắn.
“Ngươi… ngươi là kẻ hôm trước đến nha môn kiện cáo…”
Lục Tĩnh Chi còn chưa nói xong đã lại thét lên đau đớn, tiếng hét át cả tiếng sấm bên ngoài.
“Sơn Thần, ngài không sao chứ? Doanh đại ca thế nào rồi?”
“Ta vẫn ổn. Doanh Khuyết đang tỷ thí với yêu quái, ngươi có muốn qua xem không?” Linh Vận cười bảo, rồi chợt nhớ ra điều gì, bật cười: “À phải rồi, ta quên mất ngươi không thấy được.”
“Sơn Thần!”
“Được rồi, ngươi đừng lo. Ta đã đưa cho Doanh Khuyết thanh kiếm làm từ sức mạnh tinh linh, chắc chắn hắn sẽ thắng yêu quái.”
Linh Vận cúi xuống nhặt nửa bài vị còn lại: “Vả lại, tấm bài vị cuối cùng nhận hương hỏa cũng đã vỡ rồi, yêu quái giờ yếu ớt lắm rồi.
“Cô nương, ngươi làm tốt lắm.”
Linh Vận khẽ xoa đầu ta.
Hắn kể rằng vì lo ta ra ngoài sẽ làm điều gì nguy hiểm, hắn đã bày ra kế hoạch tìm tượng rắn để ta làm theo. Sau khi trốn khỏi địa lao, hắn trở về núi, nhờ tinh linh giúp phục hồi chút pháp lực, rồi hóa thành người, chạy đến trấn bên cạnh để lấy ít vật dụng. Lính tuần theo dấu hắn đến trấn Tân Dư, hắn dẫn bọn chúng vào hầm ngục, nơi phát hiện ra nhiều phụ nữ bị mất tích.
Xuân Tam Nương và tiểu nhị đều bị bắt, đám lính canh trong hầm cũng không thoát. Các lính tuần vốn muốn giữ lại hầm ngục làm chứng cứ, nhưng Linh Vận đã phóng hỏa khiến cả quán trọ nổ tung.
Hắn nghĩ như vậy đã đủ để làm suy yếu yêu quái. Không ngờ yêu quái lại bay về hướng huyện nha. Khi Linh Vận đến nơi, hắn thấy Doanh Khuyết đang giao đấu với con mãng xà khổng lồ.
“Dù gì ta cũng không phải thần chiến đấu, Doanh Khuyết từng tiêu diệt yêu quái, nên ta để hắn giải quyết.” Linh Vận cười nhạt, “Kiếm có thần lực và máu của thiên nhân, không thắng thì uổng.”
“Vậy ngài đến đây là để…”
“Để tìm Lục Tĩnh Chi.”
Linh Vận đột ngột hạ giọng lạnh lùng, nói với Lục Tĩnh Chi: “Doanh Khuyết nói ba năm trước đã trao cho ngươi một trái tim linh lung, nhưng ngươi không biết ơn, còn trả ơn bằng sự phản bội. Vì thế, hắn đặc biệt nhờ ta đến lấy lại trái tim đó.
“Thật đáng tiếc, chút pháp lực còn lại của ta phải dùng cho ngươi.”
Lục Tĩnh Chi đang rên rỉ vì đau đớn liền tỉnh ngộ.
“Không! Không được! Ta còn phải làm quan, ta không thể trở lại thành kẻ ngốc… A Phù, cứu ta! Đừng để họ lấy trái tim ta! Ta còn phải làm tể tướng… A Phù…”
Lục Tĩnh Chi khóc lóc thảm thương, hệt như cái cách hắn diễn trò trước kia để ta cầm cố ngôi nhà cứu lấy đôi tay hắn.
Ta im lặng, chỉ nghe tiếng rên rỉ của hắn ngày càng trở nên nghẹn ngào đau đớn, như thể mọi đau khổ đang dồn lại nơi cổ họng, ngay cả hét lên cũng thật khó khăn.
Tiếng mưa ngoài sân bỗng ngừng lại, một tia nắng ấm chiếu vào.
Doanh Khuyết bước từng bước chậm rãi đến trước mặt ta.
“Doanh đại ca…”
Mùi máu tanh xộc vào mũi, ta không kìm được mà bật khóc.
“A Phù, cảm ơn nàng.”
Lòng bàn tay lạnh lẽo chạm lên đôi mắt ta.
“Còn nữa—
“Xin lỗi nàng.”
15.
Doanh Khuyết đã một mình chiến đấu với yêu xà, thương thế vô cùng nghiêm trọng.
Linh Vận nói, không có pháp lực, hắn chỉ có thể bôi máu mình lên lưỡi kiếm để làm tổn thương yêu quái. Con mãng xà khổng lồ khi cuộn mình trên không trung gần như che phủ toàn bộ nha môn. Ta không dám tưởng tượng hắn đã phải mất bao nhiêu máu.
Sau khi dân chúng ở trấn Tân Dư được cứu, họ cùng nhau dâng sớ tố cáo tội ác của Lục Tĩnh Chi. Khi bị giải lên xe tù, hắn vẫn còn lẩm bẩm: “Thiên Long Tôn Giả đại từ đại bi, phù hộ tín đồ thăng quan tiến chức…”
Ta hỏi Linh Vận: “Hắn bị ngốc rồi sao?”
Linh Vận đáp: “Hắn phát điên rồi.”
Trái tim linh lung mà Doanh Khuyết cho hắn không lấy đi trí khôn của hắn, hắn vẫn tỉnh táo, nhưng không chịu nổi thất bại của mình nên tự ép bản thân phát điên chỉ trong một đêm.
Trấn Tân Dư lại trở về yên bình như xưa, nhưng những người đã khuất thì mãi mãi không thể quay lại.
Doanh Khuyết vẫn chìm trong hôn mê. Dù thầy thuốc bảo không nguy hiểm đến tính mạng, ta vẫn không khỏi lo lắng. Đêm nào ta cũng dậy kiểm tra nhịp tim và hơi thở của hắn mỗi canh giờ, sợ rằng hắn sẽ ra đi.
Linh Vận an ủi ta: “Dù Doanh Khuyết bây giờ cũng như phàm nhân, nhưng hắn vẫn là thần tiên, sẽ không chết đâu. Cùng lắm thì quên hết mọi chuyện, rồi lại làm lại một đời.”
Quên hết mọi chuyện sao?
Lòng ta thoáng thắt lại. Vậy thì ta càng không thể để hắn chết.
Chúng ta tá túc tại một quán trọ dưới chân Linh Sơn, Linh Vận mỗi ngày đều đến thăm. Một thời gian sau, hắn bỗng mất tăm, mãi ba ngày sau ta mới thấy hắn xuất hiện trở lại.
“A Phù nhỏ của ta, khổ tận cam lai rồi nhé!”
Linh Vận cầm một vật gì đó dừng lại trước mặt ta. Đột nhiên, một luồng khí mát lành từ trên đỉnh đầu chảy xuống, lan tỏa khắp cơ thể ta. Trong màn đen tối, dường như có một tia sáng lóe lên. Ta khẽ chớp mắt, tia sáng ấy dần lan rộng, xua tan bóng tối, khiến mọi thứ trở nên sáng rõ.
Linh Vận đứng trước mặt ta trong một chiếc váy lụa xanh, ánh mắt sáng trong, tinh nghịch nhìn ta.
Ta chớp mắt.
“Sơn Thần đại nhân, ngài… là nữ nhân sao!”
Nhìn vị thiếu nữ thanh tú trước mắt, ta không khỏi ngỡ ngàng. Nhưng tiếng nói ta nghe rõ ràng là của một nam nhân kia mà.