17.
Lời của Doanh Khuyết vừa dứt, hắn đã vội vã bỏ đi.
Trong một ngày mà ta nhận được đến hai lời cầu hôn, ta chỉ biết sững sờ không thốt nổi lời nào. Ta đóng cửa sổ, trở lại giường nằm mà cả đêm vẫn không sao hiểu được ý của Doanh Khuyết. Có lẽ hắn chỉ vì không muốn ta rời đi nên mới buột miệng nói ra những lời ấy thôi. Dù sao ta cũng là người phàm đầu tiên hắn gặp ở nhân gian, lại cùng trải qua bao nhiêu chuyện, có chút nương tựa là điều dễ hiểu.
Vì vậy, sáng hôm sau ta định sẽ nói chuyện rõ ràng với hắn. Thế nhưng tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng Doanh Khuyết đâu.
Linh Vận biết chuyện, vẻ mặt không chút ngạc nhiên, lại còn hỏi ta:
“Gả cho hắn thì có gì không tốt chứ? Xét theo mắt người phàm, Doanh Khuyết hẳn là kiểu rất tuấn tú, lại có tiền, đối xử với ngươi rất tốt. Quan trọng là hắn còn trường sinh bất tử, dù sao cũng tốt hơn là gả cho cái tên quan khốn kia!”
Thấy ta im lặng, Linh Vận như hiểu ra, “Chẳng lẽ ngươi không có chút tình cảm nào với Doanh Khuyết?”
“Nam nữ ở bên nhau cũng không nhất thiết phải có tình cảm, có thể chỉ là nghĩa thôi mà.”
Ta thở dài, “Doanh đại ca đối với ta chính là nghĩa, chỉ là hắn đã hiểu lầm mà thôi.”
“Nói rõ hơn xem nào.”
Ta ngồi xuống bên cạnh Linh Vận, than nhẹ: “Thương xót không phải là yêu. Dù ta đã từng an ủi hắn rằng mọi chuyện trước đây đều chẳng liên quan gì đến hắn, nhưng trong lòng hắn vẫn áy náy với ta, vì thế hắn nghĩ mình cần chăm sóc ta cả đời… Điều này cũng chẳng khác mấy với việc hắn từng nói sẽ lấy thân báo đáp.”
“Hơn nữa, Doanh đại ca xuống trần để trải qua kiếp nạn, biết đâu một ngày nào đó hắn sẽ trở về, mà cho dù hắn ở lại nhân gian, thì ta cũng sẽ ra đi trước hắn, để lại hắn một mình chẳng phải sẽ rất đau lòng sao?”
Người xung quanh lần lượt rời xa, kẻ ở lại mới là người đau khổ nhất.
Linh Vận im lặng hồi lâu. Cuối cùng nàng hỏi:
“Nói nhiều như vậy, rốt cuộc ngươi có cảm giác gì với hắn?”
Ta ngẩn người, mất một lúc lâu mới trả lời:
“Hắn là thần của ta.”
18.
Doanh Khuyết từ đêm qua vẫn ở bên bờ sông, không chịu về.
Hôm qua nghe A Phù nói muốn dọn đi, trong cơn kích động, hắn đã thổ lộ tình cảm. Đến khi kịp nhận ra, vẻ mặt của A Phù trông chẳng khác nào bị sét đánh ngang tai. Doanh Khuyết không muốn nghe nàng từ chối, liền xoay người bỏ chạy. Đúng là mất hết lý trí mà.
Chiều hôm đó, hắn phải miễn cưỡng nghe bà mối đến nhà dốc sức khuyên A Phù gả cho công tử nhà họ Cố, cứ hết lời khen rằng đôi bên trai tài gái sắc, trời sinh một cặp. Trời nào nói thế chứ! Huống chi, nếu nói về dung mạo, chẳng lẽ hắn và A Phù không xứng đôi hơn sao? Ngay cả Xuân Tam Nương cũng nhìn ra bọn họ có tướng phu thê mà.
Doanh Khuyết đứng bên bờ sông trăn trở đến tận sáng, đầu óc toàn hình ảnh A Phù lúc bị sốc. Mặt trời dần lên, Đậu Hoàng chạy ra bờ sông tản bộ, còn chưa kịp chạy nhảy thì đã bị Doanh Khuyết túm vào lòng.
“Đậu Hoàng, ngươi nói thật lòng với ta đi, ngươi nghĩ A Phù có thích ta không?”
Đậu Hoàng: “…”
“Ngươi cũng nghĩ là có phải không!” Khóe môi Doanh Khuyết nhếch lên, “Mỗi lần nhìn ta nàng đều cười tươi, cũng không ngại việc ta chạm vào nàng, còn thường xuyên quan tâm ta. Lần trước tưởng ta bệnh nặng, nàng còn khóc nữa. Ngươi là thân cận với nàng nhất, ngươi nói có phải nàng có chút tình cảm với ta…”
“Đừng làm khó Đậu Hoàng nữa.”
Giọng của Linh Vận vang lên từ phía sau.
“A Phù với ai cũng cười, ta chạm vào nàng cũng chẳng phiền, quan tâm ngươi và khóc vì ngươi là do nàng tốt bụng thôi.”
Doanh Khuyết quay lại, thấy Linh Vận vẻ mặt đầy ý cười, nhảy từ đồi cỏ xuống.
“Cũng không phải là không có chút gì đặc biệt chứ.”
Doanh Khuyết cứng miệng: “Nàng chỉ gọi ta là Doanh đại ca.”
Linh Vận khẽ cười khẩy, vẻ mặt đầy khinh thường.
“Doanh Khuyết, ta cũng không muốn nói khó nghe đâu, nhưng tiếc là phải nói cho ngươi hay…” Linh Vận vỗ vai hắn, “A Phù có lẽ không hề xem ngươi là nam nhân.”
“Gì cơ?!”
Linh Vận kể lại đầy đủ những lời A Phù đã nói. Nàng thở dài: “Trước đây ta cứ nghĩ A Phù là một người tốt tính, bảo gì làm nấy, hóa ra nàng cũng nghĩ thông thấu đến vậy.”
Doanh Khuyết không nghe thấy những suy nghĩ của Linh Vận về A Phù. Với hắn, những lời đó chỉ truyền đạt một ý duy nhất—
Người và thần khác biệt, nên ta không thể ở bên ngươi.
Nếu không, nàng chỉ cần nói một câu là không thích hắn là đủ, hà tất phải tìm đủ lý do liên quan đến hắn như vậy.
Doanh Khuyết đặt Đậu Hoàng vào lòng Linh Vận, quay người chạy về nhà.
“Ngươi định đi đâu?” Linh Vận gọi lớn.
“Ta phải về nói rõ ràng với A Phù!”
19.
Khi Doanh Khuyết buông lời thổ lộ, bản thân hắn cũng chẳng biết phải nói gì với A Phù. Hắn không rõ, liệu thứ tình cảm mà nàng gọi là “thương xót” ấy có phải tình yêu giữa nam và nữ hay không. Nhưng thứ cảm giác này, hắn chưa từng có với ai khác. Đó là một tình cảm đặc biệt, chỉ dành cho A Phù.
Ba năm trước, khi hắn lần đầu đến nhân gian, người đầu tiên hắn gặp chính là nàng. Khi ấy, nàng mặc một bộ áo vải thô không vừa người, ôm lấy chú chó nhỏ mà khóc nức nở. Để an ủi nàng, hắn nói rằng sau khi lành vết thương sẽ giúp nàng thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào. Nhưng nàng chỉ muốn hắn sửa lại mái nhà và chữa lành cho A Kim.
Chỉ qua hai ngày chung sống, hắn đã nhìn thấu nàng. Dù có một cuộc đời đầy gian truân, thân cô thế cô, nàng vẫn luôn vui vẻ, khuôn mặt lúc nào cũng nở nụ cười. Dù biết hắn là thần tiên, dù bản thân sắp bị đem đi tế yêu, nàng cũng không cầu cứu hắn.
“Ta có chết cũng không sao, huynh là thần tiên, còn phải cứu giúp chúng sinh nữa.”
So với việc cho rằng nàng ngốc nghếch, Doanh Khuyết càng kinh ngạc hơn khi thấy nàng không hề xem mình là một phần của chúng sinh.
Trước khi đi diệt yêu, A Phù hỏi hắn: “Nếu huynh có mệnh hệ gì, ta lên chùa đốt hương cho huynh thì huynh có sống lại được không?”
Doanh Khuyết không hiểu đó là câu nói gì.
“Ta nghe nói, thần linh sinh ra từ ước nguyện của con người, dù gặp nguy hiểm đến đâu, chỉ cần còn người tín ngưỡng, sẽ không biến mất hoàn toàn.”
A Phù quỳ xuống, dập đầu ba cái thật mạnh, “Huynh cứ yên tâm đi, dù thế nào ta cũng sẽ mãi tín ngưỡng huynh. Đến khi ta sinh con, ta sẽ khiến con ta cũng tín ngưỡng huynh, đời đời kiếp kiếp, tổ tiên hậu bối, bất tận bất diệt, ngày nào đó huynh sẽ trở lại!”
Doanh Khuyết bật cười không nói nên lời.
Hắn vốn chỉ là một phiến đá bên cạnh ngai vàng của Ngọc Đế, vì hấp thụ linh khí mà hóa thân thành thần tiên. Còn vị thần trong lời nàng, người được sinh ra từ niềm tin của nhân gian, chỉ có duy nhất một vị mà thôi.
Nhưng Doanh Khuyết vẫn cảm ơn nàng.
Sau khi trở lại Thiên đình, hắn thường xuyên nghĩ đến nàng. Hắn tò mò liệu cuộc sống của nàng có trở nên tốt hơn không, nàng đã có nhiều con cái chưa. Nhưng mỗi khi nghĩ đến cuộc sống sau hôn nhân của nàng, trong lòng hắn lại cảm thấy bực bội, ngay cả khi đánh cờ với Ngọc Đế cũng phân tâm.
Doanh Khuyết luôn nghĩ rằng, người được thần linh giúp đỡ sẽ sống ngày càng tốt đẹp. Nhưng A Phù lại không như vậy. Ngược lại, chính sự can thiệp của hắn lại khiến cuộc đời nàng thêm khốn khó.
Khi gặp lại, nàng vẫn giữ nguyên nụ cười trong trẻo ấy. Doanh Khuyết đau lòng, không hiểu sao nàng lại lâm vào cảnh ngộ như vậy. Dù có hỏi, nàng cũng chỉ cười qua loa cho qua. Nhưng hắn biết, đêm đêm nàng đều bị ác mộng đeo bám.
Ngày hắn hạ phàm, Mao Nhật Tinh Quân không nói rõ kiếp nạn của hắn là gì. Nhưng bây giờ ngẫm lại, thì có lẽ đó chính là yêu xà hoành hành trấn Tân Dư. Kiếp nạn đã qua, nhưng Thiên đình không triệu hồi hắn trở về. Có lẽ hắn có thể ở lại bên A Phù, đi hết quãng đời còn lại cùng nàng.
Doanh Khuyết chạy một mạch đến tiệm hoành thánh, nhưng được báo rằng hôm nay A Phù nghỉ làm. Dù A Phù rất trân trọng công việc này, nàng lại không lý do gì nghỉ đột ngột như vậy.
Lòng hắn bất giác dâng lên cảm giác bất an. Hắn vội vã chạy về nhà, nhưng trong sân không có một bóng người. Mãi đến khi vào nội viện, hắn thấy một vệt máu bên giếng. Vệt máu kéo dài đến tận phòng ngủ của A Phù.
Trong đầu hắn như có một sợi dây đứt phựt.
Hắn lảo đảo chạy vào, và sau tấm bình phong, hắn thấy A Phù ngã trong vũng máu cùng với… Cố Nhị Gia.
Cố Nhị Gia cầm con dao trên tay, phía dưới y phục loang lổ một vệt ướt, hai chân run rẩy như muốn khuỵu xuống. Doanh Khuyết xông vào, khiến hắn giật mình bừng tỉnh.
“Không phải ta… ta không định giết nàng, ta… ta chỉ muốn dọa nàng thôi, ai bảo nàng không chịu gả cho ta…”
Con dao dính máu rơi xuống đất, Cố Nhị Gia vừa khóc vừa bỏ chạy.