1.
Vì trong nhà không còn ai thân thích, ta đành đến nương nhờ nơi nhà dì mẫu.
Dì mẫu là kế thất của đương triều Thái phó.
Dưới gối bà không có con, chỉ có con trai riêng của tiền thê Thái phó để lại.
Chính là Chu Cẩn, người mang dáng vẻ phong nhã như ngọc, tuấn tú như trăng sáng gió thanh.
Dì mẫu bảo ta gọi chàng một tiếng biểu ca.
Biểu ca của ta quả thật tuấn tú hơn người, chỉ tiếc rằng tính tình lại lạnh nhạt ít lời.
Ấy vậy mà đám tiểu thư thế gia vẫn cứ một lòng hướng về chàng, ánh mắt khẩn thiết, chỉ mong được chàng để tâm đoái hoài.
Nhưng biểu ca chí lớn bốn phương, chẳng mảy may vướng bận chuyện nhi nữ tình trường.
Dì mẫu đã bóng gió nhiều lần, dù ta có chậm hiểu đến đâu cũng không thể giả vờ không hay biết.
“Nếu con siêng năng lanh lợi một chút, gả được cho Chu Cẩn cũng xem như phúc phận của con rồi.”
Cái gọi là “siêng năng” trong lời dì mẫu, chính là bảo ta bám riết lấy biểu ca.
Thế nhưng càng bám, biểu ca lại càng tránh.
Hôm ấy, có người hầu đến bẩm: “Công tử ngã bệnh, mặt đỏ bừng bừng, toàn thân ra mồ hôi, cần mời đại phu đến xem.”
Dì mẫu đảo mắt một cái, liền cả gan ngăn không cho truyền y quan trong phủ, lại quay sang đẩy ta đi thay.
Ta ngơ ngác hỏi:
“Dì mẫu, con nào hiểu y lý, đến đó cũng chẳng giúp được gì, đi làm gì chứ?”
Dì mẫu mặc kệ, cứ thế đẩy ta ra ngoài.
“Con đến chính là thuốc rồi.”
Ta làm sao có thể là thuốc?
Khi ta đứng trước mặt biểu ca, quả nhiên gương mặt trắng ngần của chàng đã nhuộm đỏ, làn trán nhẵn nhụi cũng thấm đẫm những giọt mồ hôi li ti, như thể đang gồng mình kiềm chế.
Trông chừng bệnh tình thật chẳng nhẹ.
Ta ngốc nghếch đứng đó, lắp bắp nói:
“Biểu ca, ta đến… làm thuốc…”
Câu “Chàng định ăn ta thế nào đây?” suýt nữa đã bật khỏi miệng, may mà ta kịp nuốt trở vào.
Bởi vì ta phát hiện, vị biểu ca luôn luôn nghiêm khắc giữ lễ, nay lại như biến thành một người khác.
Ánh mắt chàng cháy bỏng, gắt gao dán lấy ta, rồi bất ngờ kéo mạnh ta vào lòng.
Hai thân thể chúng ta ôm sát vào nhau, không kẽ hở, đến mức ta dường như ngửi thấy mùi tùng hương nhàn nhạt phảng phất trên người chàng.
Tim ta đập loạn không ngừng.
“Biểu ca, chàng… chàng bị sốt đến mê man rồi sao?”
Toàn thân nóng rực như lửa cháy.
Biểu ca nhắm mắt lại, rồi đẩy ta ra thật mạnh.
“Muội mau đi đi.”
Đôi mắt chàng lúc ấy đã hoe đỏ.
Trong khoảnh khắc đó, ta chẳng hiểu vì cớ gì lại bỗng nghĩ tới hình ảnh con sói lớn đang muốn ăn thỏ trắng.
Nhưng biểu ca của ta, chẳng phải vẫn luôn ôn hòa như ngọc đó sao?
Sao giờ lại giống như sói hoang thế kia?
Ta không rời đi, xoay người lại, đưa tay định chạm lên trán chàng.
Không ngờ, chính lúc ấy, bàn tay trắng trẻo thon dài kia lại siết chặt lấy cổ tay ta.
Chỉ một cái kéo nhẹ.
Không hiểu thế nào, ta lại đã nằm trên giường của biểu ca.
2.
Biểu ca siết chặt cổ tay ta, hơi thở trở nên dồn dập nặng nề.
Trong giọng nói của chàng, có một sự kìm nén chưa từng nghe thấy:
“A Uyển, muội không nên đến đây.”
Ánh mắt biểu ca ngày một đỏ rực.
Ta bắt đầu thấy sợ.
Vì chàng đã xé rách y phục của ta.
Đó là bộ y phục mới mà dì mẫu vừa cho may, nếu hỏng mất, dì nhất định sẽ nổi giận.
Ta ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc thấy biểu ca cúi người xuống, cắn vào bờ vai trắng mịn như ngọc của ta.
Ta quá đỗi kinh ngạc, khẽ kêu lên một tiếng.
Biểu ca hơi ngẩng đầu, đôi mắt đẹp đẽ ấy mờ mịt nhìn về phía ta.
Ta biết rõ, ta đến đây là để làm thuốc giải.
Chỉ là, ta vẫn chưa hiểu phải làm cách nào mới được gọi là "thuốc giải"?
Ta nghi hoặc hỏi:
“Biểu ca… chàng định ăn sống ta đấy à?”