4.
“Hồi môn của ta… đều nằm trong tay bá phụ và bá mẫu.”
Họ chiếm đoạt gia sản cha mẹ để lại, đến nay chưa từng hoàn trả.
“Ta không muốn ngày thành thân, biểu ca bị người đời chê cười vì cưới một nữ tử tay trắng.”
Có lẽ là bởi ánh mắt ta quá đỗi chân thành, tha thiết,
Ánh nhìn đen láy của Chu Cẩn khẽ lay động, sau đó chàng chậm rãi gật đầu.
Ta quay lưng về phía chàng, khẽ nhếch môi cười, trong lòng cũng nhẹ nhõm đôi phần.
Ta biết, chuyện gì Chu Cẩn đã đồng ý, thì nhất định có thể làm được.
Nửa tháng sau, ba chiếc xe ngựa đầy ắp hồi môn rộn ràng trở về.
Ta mừng đến rối cả chân tay, tiện tay lấy một xấp gấm Thục đưa tặng dì mẫu, xem như có chút lòng thành.
Không ngờ, từ trong nội thất truyền ra tiếng quát lớn của Thái phó:
“Bà hồ đồ rồi sao? Nay hoàng thượng có ý chọn Chu Cẩn làm phò mã, mà A Uyển kia sao có thể cùng công chúa sánh vai?”
Dì mẫu vô cùng hối hận:
“Vậy phải làm sao đây? Chẳng lẽ A Uyển nhà ta chỉ có thể làm thiếp?”
Dì lại thở dài:
“Trinh tiết của nó hôm qua đã không còn… chỉ có thể làm thiếp mà thôi.”
Ta đem xấp gấm giao lại cho tỳ nữ, sau đó lặng lẽ lui ra.
Làm thiếp ư? Không đời nào.
Thà không gả còn hơn.
Ta mang phần lớn kim ngân, châu báu đổi thành ngân phiếu nhẹ nhàng tiện mang.
Chờ lúc Chu Cẩn ra ngoài làm việc, ta âm thầm thuê một cỗ xe ngựa, chạy thẳng đến bến tàu.
Trên trời treo lơ lửng một vầng trăng tròn sáng vằng vặc.
Trên mặt nước lấp lánh ánh trăng phản chiếu, một chiếc thuyền nhỏ lắc lư giữa sóng.
“Bịch!”
Một âm thanh vang lên khiến lòng người hoảng hốt.
Người chèo thuyền bối rối kêu lên:
“Cô nương, không ổn rồi, có quan thuyền chặn đường phía trước!”
5.
Những ngọn đuốc trên chiến thuyền lớn soi rực cả mặt sông.
Một thân ảnh cao ráo trong quan phục màu huyền đứng sừng sững nơi đầu thuyền.
Khuôn mặt như được tạc từ ngọc, mà giọng nói lại lạnh lẽo như sương:
“A Uyển, muội định đi đâu vậy?”
Tim ta thắt lại.
Chạy… không thoát rồi.
Ta bị áp giải lên quan thuyền.
Trong khoang, ánh nến lay động, chập chờn sáng tối.
Chu Cẩn nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch thành nụ cười chẳng rõ là giễu cợt hay lạnh lùng:
“Sao hả? A Uyển biểu muội ngủ với ta một đêm, giờ định chạy cho gọn?”
Ta cụp mắt, co người lại như chim cút, ngoan ngoãn đáp lời:
“Biểu ca, một kẻ ngốc như A Uyển, làm gì dám chạy đâu.
Chẳng qua là ham chơi, muốn xuôi về phương Nam du ngoạn mấy ngày thôi mà.”
Chu Cẩn cúi người, một tay nâng cằm ta lên, ánh mắt thâm sâu khó dò.
“A Uyển sao lại ngốc được?”
Giọng chàng lạnh lẽo như gió đêm thổi qua rừng trúc.
“Muội thông minh lắm.”
“Biết bỏ thuốc, lại biết chủ động dâng mình làm thuốc giải.”
Ngón tay chàng khẽ lướt qua má ta, giọng nói thấp dần, mang theo một tia châm chọc:
“Ban đầu ta còn ngỡ muội chỉ đơn thuần là thầm mến ta.”
“Thì ra, chỉ là muốn mượn tay ta đoạt lại sản nghiệp, rồi nhân lúc ta không để ý mà âm thầm cao chạy xa bay.”
Lúc này, một nỗi hoảng loạn âm thầm dâng lên trong lòng ta.
Bởi trong ánh mắt đen sâu của chàng, ta thấy… một phiên bản khác của chính mình.
Những điều chàng nói, không sai chút nào.
Chỉ có kẻ cùng loại, mới dễ dàng nhận ra mùi vị của nhau.
Chu Cẩn, e là cũng giống ta.
Đều mang hai gương mặt.
Nhất là khoảnh khắc tiếp theo, khi ánh mắt chàng gắt gao khóa lấy ta, từng chữ nặng như đá:
“A Uyển, nếu muội cứ không ngoan như thế—
chẳng lẽ bắt ta phải khóa muội lại sao?”
6.
Còn chưa kịp phản ứng, Chu Cẩn đã mạnh mẽ bế bổng ta lên, sải bước tiến thẳng vào khoang thuyền.
Ta không giãy giụa.
Bởi vì phản kháng cũng vô ích.
Trong lòng chỉ còn vẩn vơ một suy nghĩ—làm thế nào để thoát thân?
Nhưng còn chưa kịp nghĩ xong, ngoại sam đã bị chàng cởi xuống.
Sau đó là lớp áo lót mỏng manh,
Rồi đến chiếc yếm đỏ sẫm…
“Biểu ca…”
Chu Cẩn khẽ cười, giọng nói như gió đêm lành lạnh: