11.
Hôm nay sau khi Chu Cẩn hạ triều, chàng liền đến thẳng phòng ta.
Tất nhiên, là để “làm nghĩa vụ”.
Sau một trận mây mưa, chính là lúc Chu Cẩn dễ nói chuyện nhất.
Ta tựa vào người chàng, nhẹ giọng hỏi:
“Phu quân, sang năm chàng cũng hai mươi tư rồi, chẳng lẽ không muốn làm cha sao?”
Chàng hơi khựng lại:
“Ý nàng là… nàng muốn ta làm cha à?”
Tất nhiên rồi.
Chàng có con, ta mới có tự do.
Một mũi tên trúng hai đích.
Chỉ cần danh vị chính thất là của ta, còn người sinh con, là ai cũng chẳng đáng bận tâm.
Huống chi, chức vị chính thất ấy… ta cũng chẳng định giữ quá lâu.
Ta gật đầu.
Đôi mắt Chu Cẩn vụt sáng như sao trên trời đêm:
“Được, tất cả đều nghe theo nàng.”
Nói rồi, khi trời còn chưa sáng hẳn, chàng đã lại vội vã mặc y phục ra ngoài.
Ngày ngày bận rộn, từ sớm tinh mơ đến khuya khoắt.
Người ngoài nhìn vào hẳn sẽ tưởng trong triều chỉ có mỗi một mình chàng là chống đỡ giang sơn xã tắc.
Còn ta, ôm lấy chăn bông, ngủ một giấc thật sâu.
Mùa đông lạnh buốt, chỉ có chăn ấm mới là chân lý.
Ngủ cho đủ giấc, rồi sẽ tính tiếp...
chuyện sinh con.
12.
Ta chọn một người trong phủ, một người bên ngoài đưa vào.
Đều là những cô nương dung mạo xinh đẹp, dáng vẻ tươi non như cành liễu đầu xuân.
“Các ngươi nếu không muốn, cũng có thể cầm bạc rồi rời đi.”
Thế nhưng cả hai đều không nhúc nhích.
Vừa nhắc đến cái tên Chu Cẩn, liền đỏ mặt e thẹn, rụt rè thưa:
“Nô tỳ nguyện ý làm thiếp của công tử.”
Chắc là bị dung mạo của Chu Cẩn mê hoặc cả rồi.
Người như chàng, quả thật khó mà không khiến nữ tử động lòng.
Ta sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, rồi sai tiểu đồng đến báo:
“Bẩm với công tử nhà ngươi, nói là… liên quan đến chuyện con nối dõi.”
Không ngờ, Chu Cẩn sốt sắng đến thế.
Giữa ban ngày ban mặt, trời còn chưa ngả về chiều, chàng đã gấp gáp trở về phủ.
Trán còn lấm tấm mồ hôi, bước chân vội vã như không thể đợi thêm một khắc nào nữa.
Thật là... không chờ nổi nữa rồi.
Lúc cùng ta dùng bữa trưa, chàng vừa gắp thức ăn, vừa múc canh, ánh mắt lấp lánh dịu dàng như nước.
Đôi mắt phượng kia nhìn ta chan chứa, ngập đầy âu yếm.
Chàng khẽ ho một tiếng, làm ra vẻ nghiêm trang:
“Phu nhân, sao lại gấp đến thế?”
“Ba năm rồi, đây vẫn là lần đầu tiên…”
Ta cụp mắt, giọng chậm rãi:
“Phu quân thật muốn… lúc này sao?”
Chàng sững người giây lát, rồi chậm rãi bật cười, ánh mắt như bầu trời sao đêm:
“Lúc này... cũng không tệ.”
Thật là tên ham sắc, trời còn chưa tối đã nhấp nhổm.
Ta nói:
“Phu quân đợi một lát, thiếp còn phải chuẩn bị chút.”