1
Khi Tôn quản gia bế hài nhi bước vào, vừa ngẩng đầu đã thấy ta ánh mắt rực lửa, gắt gao nhìn chằm chằm vào ông ta.
Ông ta có chút chột dạ, cố lấy lời ngon tiếng ngọt để xoa dịu:
“Chúc mừng phu nhân, mừng phu nhân mẫu tử bình an, sinh được một tiểu thiếu gia!
Hầu gia vui mừng khôn xiết, còn quyên ngàn lượng bạc trắng cho chùa Báo Quốc cầu phúc cho tiểu thiếu gia. Hầu gia thật là yêu thương đứa nhỏ này!”
Phó Diên nghe được lời quản gia, lập tức theo vào trong phòng.
Hắn tỏ vẻ xót xa, ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay ta, dịu dàng như xưa:
“Dao nhi, sau này chúng ta không cần sinh thêm nữa. Có một đứa là đủ rồi. Nhìn nàng sinh nở khổ sở như vậy, vi phu đau lòng không thôi.”
Nếu như không phải vừa rồi ta tận tai nghe được đoạn đối thoại giữa hắn và quản gia, lúc này hẳn đã cảm động đến rơi lệ.
Nhưng ta giờ đã rõ — hắn không phải không muốn có thêm con, mà là không muốn có con với ta.
Càng không muốn ta sinh con ruột của mình — bởi gia sản vạn quan mà phụ thân để lại, là dành cho đứa bé do chính ta sinh ra.
Ta cố nén cơn buồn nôn, lặng lẽ rút tay về, nhẹ nhàng cười:
“Được, phu quân quyết sao, thiếp nghe vậy.”
Thấy ta đồng ý, trong mắt Phó Diên thoáng hiện một tia hân hoan, song rất nhanh đã khéo léo che giấu.
“Dao nhi nghỉ ngơi đi, vi phu đã sai người hầm canh bổ, lát nữa sẽ tự tay bón nàng uống!”
Nói đoạn, hắn liền không chờ nổi mà cùng quản gia rời khỏi viện của ta.
Nhìn đứa trẻ đang say ngủ bên gối, còn quấn trong tã lót, mà lòng ta như có lửa đốt — đó là con kẻ thù.
Chỉ cần đưa tay, ta có thể bóp chết nó ngay tại đây.
Nhưng ta lại ôm nó thật dịu dàng.
Phó Diên, Liễu Thanh Nhiên… các ngươi đã đưa đứa trẻ này đến bên ta, vậy thì tương lai nó có nhận các ngươi hay không — còn phải xem ta nói thế nào.
2
Ta quen biết Phó Diên trong một lần hắn “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Hắn là Hầu gia của phủ Hầu, ta chỉ là nữ nhi của một thương nhân.
Tuy phụ thân là hoàng thương, nhưng thân phận vẫn kém xa hắn.
Vậy mà hắn nói vừa gặp ta đã động tâm.
Phó Diên vốn nổi danh tài mạo, lại không tiếc lời quan tâm chăm sóc, ta chẳng mấy chốc đã đắm mình trong tình ái, quyết ý lấy hắn làm chồng.
Phụ thân chỉ có một mình ta là con gái, không đồng ý mối hôn sự này.
Người nói Phó Diên tâm cơ thâm sâu, lo rằng ta bước vào phủ Hầu chính là chui đầu vào hang sói.
Lúc đó, ta bị tình yêu làm mờ mắt, vì hắn mà cãi lời cha.
Phó Diên cũng thề non hẹn biển, nói cả đời chỉ có một mình ta, tuyệt đối không nạp thiếp.
Phụ thân ta cuối cùng cũng mềm lòng, đồng ý gả ta cho hắn.
Sau khi gả vào phủ Hầu, ta mới phát hiện nơi này ngoài vỏ hoa lệ ra, bên trong đã mục ruỗng.
Vì giúp Phó Diên, ta mang toàn bộ hồi môn ra vá lấp thiếu hụt.
Phụ thân biết chuyện, tức giận vô cùng, cho rằng Phó Diên lòng lang dạ thú, cưới ta chẳng qua vì tiền bạc.
Từ đó, người lập di chúc: sau khi người qua đời, toàn bộ gia sản của họ Tống sẽ để lại cho đứa con ruột do ta sinh ra, đợi đến khi nó trưởng thành mới được thừa kế.
Lúc đó, phụ thân nắm tay ta dặn dò:
“Dao nhi, phụ thân làm vậy là để bảo vệ con. Phó Diên là kẻ không thể tin. Khi con có con rồi, hãy dạy nó thật tốt, nó mới là chỗ dựa lớn nhất đời con. Phụ thân để lại di chúc cũng là để Phó Diên kiêng dè, không dám lộng hành, mong con cả đời bình an.”
Khi ấy ta không hiểu, chỉ cho rằng phụ thân lo xa.
Giờ khắc này, ta chỉ muốn tát vào mặt mình.
Chỉ hận năm xưa không nghe lời cha, khiến chính cốt nhục của mình bị Phó Diên — kẻ lòng lang dạ thú ấy — tàn nhẫn giế/t hại.
3
Yến mãn nguyệt của Phó Diên Tổ được tổ chức vô cùng linh đình.
Trong yến tiệc, Phó Diên trước mặt bao quan khách cất lời:
“Nữ nhân sinh nở chẳng khác nào dạo một vòng quỷ môn quan, ta xót Dao nhi, có Diên Tổ rồi thì thôi, sau này không cần sinh thêm nữa.”
Lời vừa dứt, bao phu nhân tiểu thư liền ném ánh mắt hâm mộ về phía ta.
Ai nấy đều tấm tắc khen rằng Phó Diên tình thâm nghĩa trọng, bảo ta là nữ nhân hạnh phúc nhất chốn kinh thành.
Song trong đám đông, chẳng thiếu kẻ chướng mắt với ta, thì thầm lời gièm pha:
“Phó Hầu gia thật quá nuông chiều Tống Dao, chẳng qua chỉ là nữ thương nhân, lại dám kiêu căng dựa thế, không cho Hầu gia nạp thiếp, cũng chẳng để người nối dõi tông đường, thật chẳng biết xấu hổ.”
“Nghe đâu Tống Dao ghen ghét đến nỗi, bên cạnh Phó Hầu gia đến một a hoàn cũng không cho hầu hạ.”
“Cứ chờ xem kết cục của Tống Dao đi, sớm muộn gì Hầu gia cũng chán ghét mà phế nàng.”
Ta bế Diên Tổ đứng giữa yến tiệc, tươi cười dịu dàng như chẳng hề nghe thấy những lời độc địa kia.
Tựa như một nữ nhân thật sự hạnh phúc viên mãn.
Nhưng trong lòng lại lạnh buốt như băng —
Chỉ một câu nói của Phó Diên đã khiến thanh danh ta nát bươm khắp kinh thành.
Về sau, dù hắn có chiếm hết tài sản nhà họ Tống rồi đuổi ta khỏi phủ, thiên hạ e rằng cũng chỉ nói một câu:
“Ác giả ác báo, Phó Hầu gia đã nhẫn nhịn đủ rồi.”
Ngày hôm sau yến tiệc, Phó Diên mang một nữ nhân về phủ.
“Phu nhân, đây là nhũ mẫu ta tìm cho Diên Tổ. Nàng vất vả chăm con, có thêm người giúp sẽ nhẹ gánh hơn.”
Hắn làm ra vẻ lo nghĩ cho ta.
Ta ôm lấy Diên Tổ, nhìn mỹ nhân đứng trước mặt — hai tay bất giác siết chặt.
Người ấy, ta nhận ra rõ ràng — chính là thanh mai trúc mã của Phó Diên: Liễu Thanh Nhiên.
4