4
“Chúc mừng tướng quân, hỉ sự a! Phu nhân đã mang thai rồi!”
Vị đại phu mặt mày hớn hở báo tin.
Tạ Chinh phải sững sờ mất một lúc mới kịp phản ứng, vung tay thưởng lớn cho đám hạ nhân trong phủ, cả đại phu xem mạch cũng được ban cho một túi bạc hậu hĩnh.
“Bản tướng không phải đang nằm mơ chứ, vợ bản tướng có thai thật rồi!”
Hắn ngây ngốc nói, chẳng bao lâu đã ôm lấy ta hôn tới tấp.
“Bản tướng sắp làm cha rồi!”
“Hahahahaha, bản tướng sắp làm cha rồi!!”
“Hahahaha!”
Hắn lại hôn ta mấy cái, cứ như thể hận không thể hôn đến tróc một lớp da trên mặt ta.
Ta: “……”
5
Sau khi biết mình sắp lên chức phụ thân, Tạ Chinh càng chú trọng hình tượng.
Hắn điều tra kỹ chuyện Cửu công chúa và phò mã đồn rằng hắn thường lui tới thanh lâu. Hóa ra người thường lui tới đó chính là phò mã, chứ không phải hắn. Bảo sao kể chuyện rành mạch như vậy.
Cửu công chúa biết được sự thật liền nổi trận lôi đình, cãi nhau ầm ĩ với phò mã, còn dọa đòi hòa ly.
Chuyện này nhanh chóng trở thành đề tài đàm tiếu khắp kinh thành.
“Muốn bản tướng chịu tội thay hắn? Đẹp mộng!”
Tạ Chinh ôm lấy ta, hớn hở nói.
Tin ta mang thai cũng truyền ra ngoài, Tạ Chinh suốt ngày chất đầy phủ những đồ bổ dưỡng:
“Tướng quân, cam nhà ta chua lắm, chắc chắn phu nhân sẽ thích!”
“Tướng quân, mơ này cũng chua, phu nhân nhất định ưng ý!”
“Tướng quân, mua ít sách đi, nữ nhân mang thai thích đọc sách lắm!”
Các thương nhân tranh nhau nịnh bợ, nhìn thấy Tạ Chinh chẳng khác gì thấy Thần Tài, mặt ai nấy cười rạng rỡ.
Không ít chủ tiệm mang đồ đến phủ hằng ngày, bạc đổ ra như nước.
Lời đồn ta không được sủng ái tự sụp đổ. Lúc này, mọi người mới phát hiện Tạ Chinh thật sự… rất có bạc.
Mấy công chúa vào phủ thăm ta, ghen đến đỏ cả mắt.
Chẳng bao lâu có người dâng sớ, buộc tội Tạ Chinh sống xa hoa, không nghĩ đến dân nghèo.
Tạ Chinh chẳng phải dạng dễ chọc, lập tức vạch trần mấy vị quan tiến cử hắn, kể ra từng chuyện ăn chơi, xa xỉ của họ nơi hậu viện.
“Thần sống tằn tiện bao năm, giờ chỉ muốn cho vợ con cuộc sống tốt một chút cũng không được sao?”
“Nếu những gì bệ hạ ban cho thần không được dùng, thì thôi, thần xin trả cả lại quốc khố vậy!”
Hoàng đế: “……”
Kết quả, mấy vị quan dâng sớ không những không được gì, còn bị vạch mặt. Còn Tạ Chinh thì xách cả đống phần thưởng về phủ.
“Nương tử, nàng thích chuỗi trân châu này không? Thích thì ta bảo người khảm vào giày cho nàng!”
“Còn chỗ vàng này, ta sai người đúc cho nàng một bộ bát đũa bằng vàng để dùng bữa!”
“Còn ngọc nữa, sẽ làm mấy chiếc vòng tay thật đẹp!”
6
Người ngoài thấy Tạ Chinh đối xử với ta quá mức tốt, liền tìm cách ly gián với cha mẹ hắn:
“Hắn có vợ rồi là quên cả cha mẹ. Cho vợ dùng toàn đồ tốt, mà đến một chiếc áo tử tế cho song thân cũng không mua nổi!”
Hai vị lão nhân chất phác đang trồng trọt ngoài đồng lúc đó, nghe lời đàm tiếu thì chỉ cười:
“Nên lắm, nên lắm, con dâu là công chúa, kim chi ngọc diệp, dùng đồ tốt là lẽ thường.”
“Chúng ta làm ruộng thì mặc đẹp làm gì, lỡ bẩn thì phí của.”
“Phải đấy, phải đấy.”
“Nhưng mà còn muội muội của tướng quân thì sao? Là nữ nhi, cũng nên chuẩn bị chút của hồi môn chứ?”
“Việc đó không cần ngươi bận tâm! Ngươi là ai? Dám đến phủ tướng quân chia rẽ nội bộ, coi phủ ta không có người chắc?!”
Tạ Doanh (Tạ Chinh muội muội) tay cầm roi xông đến, khiến kẻ nọ sợ đến mềm nhũn hai chân.
Nghe đâu Tạ Doanh bắt hắn ra hẻm sau hứng vàng (phân) suốt nửa tháng, người gầy đi một vòng.
Mãi sau mọi người mới biết, Tạ Doanh đã bắt đầu buôn bán từ năm mười hai tuổi, loại hương cao nhà ai cũng dùng là do nàng sản xuất.
“Trời ơi! Loại cao này vừa rẻ vừa tốt, không ngờ lại là sản phẩm của muội muội tướng quân!”
“Nghe nói ban đầu là để người nghèo dùng, mùa đông khỏi nứt nẻ tay chân.”
“Khi ra trận, bọn họ còn quyên góp hương cao và bạc nữa!”
“Không hổ là huynh muội nhà tướng quân, đều giỏi giang cả!”
Tạ Doanh bình thường ăn mặc đơn sơ, nhưng rất giàu có. Để chứng minh nàng không cần Tạ Chinh chuẩn bị của hồi môn, nàng tặng ta hẳn một "tòa nhà vàng".
“Nghe nói tẩu tẩu thích vàng, cầm chơi đi!”
Ta: “……”
Chuyện này chẳng biết làm sao lan ra ngoài, ta lập tức trở thành hình mẫu ghen tị của bao nữ nhân kinh thành.