“Nói ngươi ngu còn là khen đấy, nhìn tình thế hiện giờ mà không hiểu gì sao?”
“Ngươi... có ý gì?” – Giang Khả mặt khi đỏ khi xanh.
“Ý là phủ tướng quân sẽ không sụp – mà chính là phủ Thừa tướng các ngươi mới phải lo sợ đấy.”
“Đặc biệt là tên phò mã kia của ngươi, không chừng chẳng bao lâu nữa sẽ bị trảm đầu.”
“Giang Đồng, ngươi ăn nói hàm hồ cái gì thế! Dù Tạ Chinh nhà ngươi có bị trảm, thì phò mã ta cũng bình yên vô sự!”
“Tạ Chinh tuyệt đối sẽ không bị trảm!”
Câu ấy khiến nàng ta nhất thời sững lại.
Ta lạnh lùng nhìn nàng từ trên cao:
“Tạ Chinh vì nước khôi phục toàn bộ lãnh thổ, còn Mạnh Văn Tài thì sao? Đổi bài thi của người khác?”
“Chính vì có những con mọt như hắn, cùng lũ quý tộc các ngươi không biết cơm nhạt rau dưa là gì, đất nước mới lụi bại!”
“Các ngươi nói mẫu phi ta thấp hèn, nhưng nếu hoàng đế ngươi có bản lĩnh thật sự, mẫu phi ta cần gì phải tự hạ mình?”
“Không có bà ấy, phụ hoàng ngươi liệu có sống được? Ngươi liệu có mặt mũi nào đứng đây mà gào lên với ta?”
“Những kẻ ăn máu thịt của bà mà sống, không có tư cách nhắc đến bà!”
“Còn đám võ tướng như Tạ Chinh, càng không đến lượt ngươi coi thường. Không có bọn họ, chỉ sợ kết cục của ngươi còn không bằng mẫu phi ta năm xưa!”
Ta nói xong, ánh mắt lướt qua nàng lạnh như băng, khẽ nhếch môi cười.
Giang Khả mặt mũi đầy phẫn uất.
“Hiểu chưa?” – ta nghiêng người ghé sát:
“Hoàng đế mà còn giữ chút lý trí, tuyệt không để Tạ Chinh gặp chuyện.”
“Ngươi có nhận ra không? Dù hoàng đế bắt giam người nhà ta và hắn, nhưng chưa hề động thủ thực sự.”
“Còn phủ các ngươi thì sao?” – Ta dừng lại.
“Ngươi không thấy mẫu phi ngươi và lão Thừa tướng kia đã cuống cuồng đến mức nào rồi sao?”
Không biết nàng ta nghĩ tới điều gì, nét mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Ta khẽ cười đầy khoái trá:
“Không lâu nữa, sẽ có kẻ phải đứng ra chịu tội thay. Ngươi đoán thử xem — người đó sẽ là ai?”
17
Giang Khả thất hồn lạc phách mà rời đi.
Không bao lâu sau, nội thị đến truyền ta đi làm lễ nghiệm máu.
Máu của ta và hoàng đế nhỏ vào chung một chén nước – trớ trêu thay, lại tan vào nhau không chút vết tích.
Hoàng đế sững người, ánh mắt tràn đầy khó tin:
“Sao có thể chứ?!”
“Nước này có vấn đề, mang nước khác đến!”
Nhưng đổi một chén, rồi lại một chén khác – máu vẫn hòa làm một.
Cuối cùng, chính hắn tự tay đổ nước – máu ta và hắn, lại hòa làm một lần nữa.
Hóa ra ta thật sự là cốt nhục của hắn, là con gái ruột của kẻ từng suýt giết ta ngay sau khi chào đời – khiến ta tật nguyền suốt đời.
Ta thản nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trong đại điện chẳng có mấy người, Giang Khả sao có thể vừa khéo biết chuyện ta và hoàng đế sắp nghiệm máu?
Là hắn cố ý để lộ tin, chỉ để tạo áp lực tinh thần cho ta.
Hắn vẫn chưa từ bỏ, muốn ta xem hắn là chỗ dựa duy nhất, rồi ép ta vào ngục khuyên Tạ Chinh nhận tội.
Ngay cả lần nghiệm máu vừa rồi, nước dùng đầu tiên đúng là đã bị hắn giở trò, cố tình khiến ta hoảng hốt.
Chỉ tiếc, hắn vẫn đánh giá ta quá thấp.
Hắn không biết, ta cũng đã động tay động chân vào nước từ trước, nên tưởng cung nhân đưa sai nước.
Hắn liền ra lệnh đổi lần hai.
Lần thứ hai máu hòa hợp, hắn lại tưởng cung nhân chuẩn bị sai, lần này bèn tự tay đổ nước.
Ai ngờ... cả lần thứ hai và ly nước chính tay hắn chuẩn bị, đều đã bị ta động qua tay.
Thông minh quá hóa hồ đồ, hắn muốn mượn Giang Khả và nghiệm máu để khiến ta loạn ý, nào ngờ bị ta lợi dụng ngược lại.
Giờ ta đã là con gái ruột hắn, hắn lại càng không thể tùy tiện động vào ta.
Còn những lời ta nói với Giang Khả – cũng đến lúc phát huy tác dụng rồi.
So với việc để họ tự chọn ra một con tốt thế thân, ta càng thích nhìn cảnh bọn họ chó cắn chó.
18
Chẳng bao lâu sau, quốc nội bùng nổ biểu tình.
Bách tính đòi triều đình phải điều tra vụ gian lận trường thi, không ít trung thần dâng biểu tử tuyệt thực, khẩn cầu hoàng thượng xử lý công minh.
Phủ Thừa tướng bị ném đầy trứng thối, rau úa, Quý phi, Cửu công chúa và Cửu phò mã bị mắng đến thảm không nỡ nhìn.
Bất cứ kẻ nào dính dáng đến bọn họ đều bị chửi thẳng mặt, chẳng còn chút thể diện nào.
“Tại sao Tướng quân lại bị giam? Mau thả người ra!”
“Thả Tướng quân và cả nhà ngài ấy ra ngay!”
Hoàng đế tức đến phát bệnh, ngã quỵ ngay trong tẩm điện.
Dưới áp lực bốn phía, hắn đành tuyên bố mở lại điều tra vụ trường thi.
Nhưng trước khi vụ án được xử lý, Cửu phò mã và Thừa tướng phu nhân lại “tự sát nhận tội”.
Hai người để lại di thư, nói rằng việc tráo bài là do bọn họ tự ý làm, Thừa tướng hoàn toàn không biết gì.
Song chẳng mấy chốc, lời đồn nổi lên — rằng cả hai bị Thừa tướng diệt khẩu, hơn nữa Thái tử cũng liên quan đến vụ án.
Những quan viên bị đẩy ra gánh tội bắt đầu phản cung, bách tính thì vẫn gào khóc đòi công lý.
Trong tình cảnh đó, đám người phạm tội càng lúc càng hoảng loạn, Thái tử và Thừa tướng cũng bắt đầu lo sợ.
Thái tử không chịu nổi áp lực, bí mật đầu độc Thừa tướng, muốn để hắn gánh tội một mình.
Chỉ tiếc, hành động ngu xuẩn này tự tay phá vỡ mối liên minh thép đá, cũng chính là bằng chứng xác thực tội trạng của hắn.
Hoàng đế suýt bị hắn tức chết.
Nhưng hắn không thể để Thái tử sụp đổ, bèn đích thân ra tay.
Hắn hy sinh Quý phi, Quý phi cũng buộc phải vứt bỏ huynh trưởng, tội danh cuối cùng rơi hết lên đầu Thừa tướng.
Rất nhiều đại lão trong triều cũng bị kéo xuống ngựa.
Tưởng đâu mọi chuyện kết thúc rồi, nào ngờ Hoàng đế cử ra vị khâm sai kia lại là kẻ đầu óc cứng nhắc, không chịu che giấu, còn tìm ra bằng chứng rõ ràng liên quan đến Thái tử, kiên quyết dâng tấu xin xử công minh.
Bách tính cũng dậy sóng, khăng khăng yêu cầu trị tội Thái tử.
Cuối cùng, hoàng đế đành xử phạt Thái tử.
Chân tướng được vạch trần, triều đình trải qua một trận đại thanh trừng.
Bách tính hô to hoàng đế anh minh. Để bổ sung hàng ngũ triều thần, hoàng đế hạ lệnh mở lại khoa cử.
Ngày ấy, kinh thành sôi sục.
Khắp ngõ lớn hẻm nhỏ, mọi người mặt mày rạng rỡ.
Ta và Tạ Chinh cùng nhau dạo phố, người người đến vây quanh, tay ôm quà cáp muốn tặng.
“Nếu không có ngài và tướng quân, chúng tôi đâu còn cơ hội nữa!”
“Ngài và tướng quân đúng là phúc tinh của dân đen chúng tôi!”
Tạ Chinh nắm tay ta, cười hờ hững:
“Khách sáo gì chứ, đây là việc nên làm.”
“Đừng tặng quà nữa, chúng ta không thiếu gì cả. Rau quả nhà ta trồng còn ăn không hết, ai cần thì cứ đến nhà ta hái!”
Người ta không lấy, hắn liền sai hạ nhân mang rau củ gửi tận nhà người khác.
Thấy hắn bận rộn chỉ huy, lại bị giẫm trúng chân, trừng mắt dọa người — ta bật cười.
Người kia nói gì đó, Tạ Chinh quay lại nhìn về phía ta.
Ánh mắt lóe lên, tức giận cũng tan thành mây khói.
Ta: "?"
Một lát sau, khi ta đang ngồi trong phòng gảy bàn tính, hắn bỗng đâu mang đến một bó hoa dại, đặt trước mặt ta:
“Nương tử, lúc nàng cười thật đẹp. Sau này phải cười nhiều một chút.”
Mặt hắn hơi nóng lên. Ta nhịn không được, kéo hắn lại hôn một cái.
Ai ngờ bị râu hắn đâm đau!
Hắn sững người, rồi hai mắt sáng rực:
“Nương tử! Nãy ta chưa kịp phản ứng! Hôn lại lần nữa được không?”
Ta không chịu, hắn liền ôm ta, cưỡng hôn thêm mấy cái.
“Lại chê bản tướng à?”
“Không cho chê!”
19
Tạ Chinh lại bắt đầu đứng trước gương đấu tranh nội tâm.
Ngày ta đưa hắn đi thi lại khoa cử, hắn vẫn còn đang lăn tăn chuyện... tuấn tú.
Sau khi ta vô tình liếc Mỹ nam đệ nhất kinh thành – Từ Cảnh Liên vài lần, Tạ Chinh... cạo sạch râu.
Hắn mặc một thân bạch y, phong độ như tiên, xuất hiện trước mặt ta khiến ta suýt không nhận ra.
Hắn liếc mắt nhìn ta:
“Thế nào? Phu quân nàng cũng không thua ai đúng không?”