1
Đêm nay ta phụng mệnh Thẩm hoàng hậu, gi.ế.t mấy tên tham quan có ý định đối nghịch với nàng ta.
Chỉ vì mấy ngày trước đây bọn họ không biết sống chế//t dám buộc tội Thẩm hoàng hậu.
Bọn họ tham, thậm chí còn tham hơn Thẩm hoàng hậu, cho nên bọn họ phải chế//t.
Trên vạt áo ta còn vương má//u tươi.
Phải tốn chút sức mới gi.ế.t được một tên võ quan cuối cùng, khi ta ch.é.m đứt cổ hắn, kiếm của hắn cũng khiến tay trái ta bị thương.
Trong lòng ta khẽ thở dài, xem ra lần sau gi.ế.t người xong, còn phải tắm gội xông hương rồi mới quay về phục mệnh.
Thẩm hoàng hậu mất kiên nhẫn phất phất tay.
Ta tự ẩn mình vào trong bóng tối.
Đại cung nữ bên người nàng ta ôm tới một con mèo.
Ta nhận ra, đó chính là con mèo đêm qua ta cho ăn trong Ngự Hoa Viên khi trực đêm.
Không biết lạc ra từ cung nào, một chân còn bị chặt đứt, đang gian nan cầu sinh.
“Thật đáng thương…”
Ánh mắt Thẩm hoàng hậu đầy nhu hòa, toát ra sự thương cảm.
“Mau mang thuốc trị thương đến đây cho bổn cung.”
Sau đó nàng ta ôm con mèo vào ngực, vuốt ve bộ lông đã được tắm rửa sạch sẽ của nó.
“Tiểu đáng thương, bé ngoan, mạng của ngươi cũng là mạng nha.”
Ta nhìn mà trong lòng cười lạnh.
Có đôi khi, ta thật sự muốn hỏi nàng ta.
Mạng mèo là mạng, vậy còn mạng người sao?
Thật ra ta đã biết đáp án.
Mạng người trong mắt nàng ta còn chẳng bằng cỏ rác.
2.
Sáu năm trước, tên ta không phải Tạ Kim Nghi như hiện tại.
Ta xuất thân nghèo khổ, chỉ vì là nữ nhi nên bị cha nương thân sinh ném bỏ trong một cái tháp bỏ hoang.
Cha nuôi là một ông lão bán đậu hũ ven đường.
Nếu không phải ông ấy nhặt ta về, có lẽ ta đã bị ruồi bu kiến gặm đến mất mạng.
Cha ta để kiếm được mấy lượng bạc vụn cũng thật vất vả.
Mỗi đêm canh ba ông đã thức dậy xay đậu, mùa đông khắc nghiệt nhưng kiện áo bông mặc ngoài đã rách nát cũng tiếc rẻ không đổi.
Ông đặt tên cho ta là A Man, mua cho ta váy áo đẹp, đưa ta đến trường học chữ.
Mấy hài tử ở trường bắt nạt ta, nắm bím tóc mắng ta là đồ không có nương.
Cha ta cả đời chưa từng nóng nảy với ai bao giờ, nhưng khi biết việc này ông đã tìm đến cửa nhà chúng nó, náo loạn bắt từng đứa một phải xin lỗi ta.
Cha luôn từ ái vuốt mái tóc ta.
“Cha chịu khổ chút không sao, chỉ cần A Man không phải chịu khổ là tốt rồi.”
Ta nói sau này ta sẽ thành công, nhất định sẽ mang rất nhiều rất nhiều tiền về cho cha.
Nhưng mà ông đã chế//t rồi.
Ta chỉ có thể quỳ gối trước nấm mồ lùm lùm, đốt một xấp tiền giấy thật dày.
Khóc đến mức cổ họng ứa má//u, giọng nói trong trẻo của nữ nhi bị phá hủy hoàn toàn.
Người ch.ế.t rõ ràng là cha, nhưng ta cảm thấy mình cũng đã ch.ế.t theo rồi.
Từ ngày đó, tên ta không phải là Tạ A Man nữa.
Mà là Tạ Kim Nghi.
Kim đương Nghi lấy tính mạng kẻ thù.
3.
Ngày cha ta ch.ế.t chính là đại lễ đăng cơ của đương kim hoàng thượng.
Khi đó Thẩm hoàng hậu vẫn còn là quý phi.
Nhưng mà là quý phi của tiên hoàng.
Thẩm quý phi khi chưa xuất giá có một đoạn tình cảm với Tấn vương điện hạ ở ngàn dặm xa xôi.
Tiếc là tiên hoàng lại chen vào, đoạt đi người trong lòng của chính đệ đệ mình.
Thế nhân đều nói Tấn vương là trùng quan nhất nộ vi hồng nhan.
Tấn vương vì Thẩm quý phi mà đuổi gi.ế.t đến tận kinh thành, đoạt ngôi vị hoàng đế cùng mỹ nhân.
Chỉ là ta không hiểu, chuyện tình yêu của các người, vì sao phải lấy tính mạng nhưng bá tánh nhỏ bé như chúng ta đây ra làm vật tế?
Tấn vương gi.ế.t toàn bộ phi tần trong cung, chỉ để lại đúng mạng của Thẩm quý phi.
Nhưng nàng ta lại thừa dịp đại lễ đăng cơ đang diễn ra mà chạy trốn.
Tân hoàng phát điên, ra lệnh cho Vũ Lâm Vệ bao vây mọi con phố.
“Thẩm Chỉ —— nàng còn không ra, trầm sẽ gi.ế.t sạch người trên con phố này!”