12.
Sau đêm kinh hoàng, Thẩm hoàng hậu dọn ra khỏi Phật đường.
Lại cùng với hoàng đế tình chàng ý thiếp như cũ, chỉ có điều mối quan hệ so với trước kia ít nhiều cũng có vết xước.
Toàn bộ cung nhân bên người bị nàng ta thay đổi hết, chỉ giữ lại ta.
Ta trở thành cung nữ thân tín bên cạnh nàng ta.
Đêm đó, sau khi vết thương đã hồi phục, ta quỳ gối bên giường đấm bóp chân cho nàng ta.
Thẩm Chỉ dùng mũi chân đá đá đầu gối ta.
“Kim Nghi, ngươi là do hoàng thượng đưa đến cạnh ta, sao ngày ấy lại tận tâm như vậy?”
Câu hỏi này là một phép thử quá trắng trợn.
Nếu ta đáp không tốt, ắt sẽ tai họa ngập đầu.
“Nương nương đã từng nghe về Thái Bình Công Chúa và Thượng Quan Uyển Nhi chưa a? Nô tỳ xuất thân nghèo khổ, tâm nguyện cả đời là có thể trở thành nữ tử như Thượng Quan Uyển Nhi.”
“Trong lòng nô tỳ hiểu vô cùng rõ, chỉ có nương nương mới có thể cho nô tỳ tương lai tươi sáng.”
Ta dập đầu hành lễ, đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ.
“Ngươi rất thông tuệ, chỉ là dã tâm cũng không nhỏ.”
Thẩm hoàng hậu tháo chiếc vòng quý giá trên tay xuống, ban thưởng cho ta.
“Tận tâm đi theo bổn cung, ngày lành của ngươi ở phía trước.”
Ta kinh sợ tạ ơn, trong lòng lại nghĩ: “Có ta ở đây, ngày lành của ngươi sẽ không bao giờ có.”
Từ sau khi Thẩm hoàng hậu ra khỏi Phật đường liền khó kiềm chế dã tâm.
Nàng không muốn chỉ là hoàng hậu dưới một người trên vạn người.
Ánh mắt Thẩm Chỉ đã dán chặt vào ngai vàng.
Cái gì mà Thái Bình Công Chúa với Thượng Quan Uyển Nhi.
Ta rất rõ ràng, nàng ta muốn làm… Võ Tắc Thiên.
Khi Kỷ Lộc Vân tới tìm ta, ta đang pha trà trong một đình hóng gió hẻo lánh.
“Chiêu phi nương nương, gần đây có khỏe không?”
Nàng tinh nghịch hỏi lại ta, tươi cười như hoa lê mùa xuân.
“Nhờ phúc của ngươi, sao mà không khỏe được?”
Thật khó có thể tưởng tượng nàng trước mắt mới hai tháng trước còn là bộ dáng gần đất xa trời.
Phụ thân Kỷ Lộc Vân từng là thái phó của thái tử.
Những thứ như kinh thư mưu lược, nam tử hiểu, nàng cũng hiểu.
Chỉ là sau khi gả làm thê tử người ta, nàng bị kiềm chế lại.
Cũng may, nỗi hận đã giúp nàng kịp thời tỉnh ngộ.
“Kim Nghi, ta có thai rồi.”
Ta giật mình, tay rung làm hai giọt trà bắn ra ngoài, nghi hoặc nhìn về phía nàng.
Trên mặt Chiêu phi vẫn là nỗi thống hận đã thâm nhập tận xương tủy.
“Không phải của Chu Tấn, ta hận hắn tận xương, sao có thể sinh con nối dõi cho hắn?”
Sau đó, Chiêu phi cắn cắn môi, dáng vẻ như khó có thể mở miệng.
“Xin lỗi, phụ thân hài tử là ai, ta không thể nói cho ngươi. Nhưng ngươi yên tâm, thân phận của hắn không gây ảnh hưởng gì đến kế hoạch của chúng ta.”
Kỷ Lộc Vân không giống Thẩm Chỉ.
Nàng tự mình giao yếu điểm của bản thân vào tay ta, cho ta thứ để tin tưởng trao đổi.
Cho dù đó là bí mật không thể nói ra nhưng cũng đủ cơ sở thể tín nhiệm.
Chúng ta hợp tác, hai bên đều thấy yên tâm.
Lời này của nàng ta hiểu, vỗ vỗ mu bàn tay nàng.
“Thẩm Chỉ bên kia đã sập bẫy rồi.”
“Đứa nhỏ này của ngươi, tới quá đúng lúc.”
13.
Chiêu phi có thai ba tháng, tin tức cuối cùng cũng truyền ra.
Chu Tấn năm nay gần ba mươi, cuối cùng cũng có hài tử đầu tiên.
Hắn ta vui mừng khôn xiết, những thứ quý giá ban thưởng vào Trường Môn Cung như nước chảy.
Chiêu phi lại được thăng vị, hiện tại đã là Chiêu quý phi chỉ dưới một người.
Thẩm hoàng hậu tức giận đem toàn bộ đồ trang trí trong tẩm cung đập nát.
Còn tát sưng mặt hai cung nữ.
Chiêu quý phi có thai, người hoảng loạn nhất chính là nàng ta.
Rốt cuộc thì làm hoàng hậu sáu năm, nàng ta cũng chưa sinh được một hài tử nào.
Năm đó Chu Tấn vì nàng ta gi.ế.t hết người trên phố, trẻ con cũng không tha.
Mà nàng ta cũng hại chết đứa bé đầu tiên của Kỷ Lộc Vân.
Sao không nghĩ đến báo ứng như lúc này.
Ta đúng lúc ở bên tai nàng ta góp lời hiến kế.
“Nương nương, nô tỳ nghe nói ở Nam Cương có bí dược có thể hỗ trợ việc hoài thai, hay là cho người đi tìm.”
Nàng ta ý vị thâm trường siết chặt chiếc vòng ngọc trong tay.
“Kim Nghi, ngươi xuất thân nghèo khổ, sao lại biết được chuyện đó?”
Ta lập tức quỳ sụp xuống dập đầu, than khóc.
“Nương nương đang nghi ngờ nô tỳ sao? Khi thái y thăm khám cho Chiêu quý phi, nô tỳ đã mạo hiểm vì nương nương chạy đi nghe lén chuyện này, vừa nghe được không dám trì hoãn, vội vàng chạy về hồi báo cho nương nương.”
Thẩm Chỉ thở dài, duỗi tay đỡ ta dậy.
“Kim Nghi, bổn cung cũng không muốn nghi ngờ ngươi, nhưng mà đây là trong cung, thân bất do kỷ.”
Thẩm hoàng hậu có vẻ thông minh hơn so với tưởng tượng của ta.
Nàng ta lười biếng vung tay lên, cung nữ bên cạnh liền bưng đến một cái khay, bên trên là chiếc chén ngọc.
“Bổn cung không nên nghi ngờ ngươi, chén canh thạch trắng này, thưởng cho ngươi.”