15.
Máu Thẩm hoàng hậu vừa miễn cưỡng ngừng chảy thì người tra xét cũng quay về phục bẩm.
Nói rõ ràng đai buộc trán không có bất kỳ vấn đề gì, cung nữ kia bị dụng hình cũng không thú nhận điều gì.
Chu Tấn xoay người liền cho Thẩm Chỉ một bạt tai.
“Ngươi thân là hoàng hậu không làm gương quản tốt hậu cung lại lấy chuyện con nối dõi hoàng gia ra làm trò đùa, thật to gan!”
Thẩm hoàng hậu không tin nổi che mặt lại.
Ta không sợ chết quỳ chắn trước mặt nàng ta, một bộ trung tâm bảo vệ chủ nhân.
“Hoàng thượng bớt giận, có lẽ là dược thiện của nương nương có vấn đề.”
Ta còn một phần đại lễ nữa chưa mở ra.
Quả nhiên Thẩm Chỉ giống như tóm được cọng rơm cứu mạng, điên cuồng giữ tay Chu Tấn lại.
“Bí dược Nam Cương kia có vấn đề, Kim Nghi, ngươi mau đi lấy ra đây!”
Ta đứng lên đi về phía bàn trang điểm.
Chu Tấn không muốn người khác đụng tay vào, hắn đẩy ta ra, tự mình kéo hộp trang điểm ra kiểm tra.
Bên trong làm gì có dược thiện.
Trong đó chỉ có thư tình của Thẩm Chỉ và tiên đế trước khi nàng ta tiến cung.
Câu câu chữ chữ, thập phần lộ liễu.
Lộ ra sự thật năm đó Thẩm Chỉ không phải bất đắc dĩ.
Mà là ham quyền ham thế, chủ động câu dẫn.
Thẩm Chỉ đến tận bây giờ vẫn còn giữ bức thư này, nghĩa là còn vương vấn tình cũ.
Mắt Chu Tấn như bốc lên hai ngọn lửa.
Thẩm hoàng hậu khó khăn lắm mới gượng dậy được, vừa lê bước tới đây thì bị hắn dùng chân đá thẳng vào ngực.
Ta vội vàng quỳ xuống đỡ nàng ta dậy, nàng ta phun ra một ngụm máu.
“Tiện phụ! Con tiện phụ như ngươi! Bất kham vi hậu!”
Ngày này có lẽ là ngày thống khổ nhất trong hơn hai mươi năm Thẩm hoàng hậu sống trên đời.
Nàng ta bị cởi bỏ phượng bào, lột phượng thoa ngay tại chỗ, biếm vào lãnh cung.
Chu Tấn chiêu cáo thiên hạ, hắn muốn phế hậu.
Năm đó khi phong hậu, vì chuyện nàng ta từng là quý phi tiền triều, không ít triều thần đều phản đối.
Nhưng sau đó Chu Tấn dùng việc chém gi.ế.t để trấn áp, những lời phản đối đều biến mất.
Hiện giờ, cũng chính người nam nhân này tự tay đẩy nàng ta xuống địa ngục.
Sau khi biết được bí mật hoàng gia, ta vốn cũng sẽ bị Chu Tấn diệt trừ.
Nhưng hắn lại phân phó cho ta: “Ngươi đến lãnh cung, theo dõi nàng ta cho trẫm.”
Toàn bộ người bên cạnh Thẩm Chỉ, cần ch.ế.t thì đã ch.ế.t, thoát tội ch.ế.t cũng bị đuổi đi.
Ta ôm lấy Thẩm phế hậu đang chật vật suy sụp, nhẹ nhàng nói bên tai nàng ta.
“Nương nương, người còn có nô tỳ.”
“Con đường phía trước gian nan thế nào, Kim Nghi cũng sẽ bồi nương nương.”
Ở lãnh cung ba tháng, tất cả các cung nhân từng bị Thẩm hoàng hậu khinh nhục đều cố tình tới nhục nhã chúng ta ít nhất một lần.
Đưa cơm thiu vẫn còn nhẹ.
Có người còn trực tiếp đi tiểu vào đồ ăn.
Nàng ta rốt cuộc không nhịn nổi nữa.
Ta đói đến xanh xao vàng vọt, nhưng vẫn luôn nhường thức ăn còn ăn được cho nàng ta.
Còn làm như vô tình nói thêm hai câu.
“Nương nương, có lẽ từ khi xuất hiện tấm bia đá dưới kênh kia, hoàng thượng đã có tâm tư đối phó với người.”
Trong một đêm mưa sa gió giật, nàng ta quấn trên người chiếc thảm mỏng ta trộm về được.
Thẩm Chỉ thì thầm với ta: “Kim Nghi, có một chuyện rất quan trọng, ta cần ngươi làm.”
Cuối cùng, Thẩm Chỉ cũng lấy ra con át chủ bài của nàng ta.
Trước khi tiên đế lâm chung, lo lắng Tấn vương đánh vào kinh sẽ làm khó dễ Thẩm Chỉ.
Dưới lời ngon tiếng ngọt của nàng ta, tiên đế đã để lại cho nàng ta một đội quân bí mật.
Xuất quỷ nhập thần, được gọi là quỷ quân.
Vốn dĩ nàng ta nghĩ vĩnh viễn cũng sẽ không dùng đến.
Nhưng hiện tại, nàng ta muốn tạo phản.
Cuối cùng nàng ta cũng đi đến kết cục mà ta hao hết tâm tư bày ra.
16.
Hổ phù triệu tập quỷ quân được Thẩm Chỉ tách làm đôi giấu ở hai nơi riêng biệt.
Ta nghe nàng ta phân phó, đào ba thước đất cuối cùng cũng tìm được nửa mảnh hổ phù.
Thẩm Chỉ ở trong lãnh cung ngẩng đầu chờ đợi ta về, trong mắt tràn đầy kiêu ngạo.
“Hai ngày nữa là sinh thần hoàng đế, đúng thời gian thích hợp nhất để ra tay, chỉ cần bức Chu Tấn thoái vị rồi diệt trừ hắn, những việc còn lại không có gì đáng ngại.”
Hổ phù sát nhập vào nhau, tỏa ra ánh sáng vàng đại diện cho quyền lực và tham vọng.
Ta đã biết được cách dùng hổ phù triệu tập quỷ quân.
Thẩm Chỉ không còn giá trị lợi dụng nữa.
Nàng ta đang ngồi dưới ánh nến ngắm nghía hổ phù trong tay, lại bị ta nhanh tay đoạt lấy.
“Kế sách của nương nương thật hay, tiếc là ngươi sẽ không được chứng kiến.”
Thẩm Chỉ nhíu chặt mày, mắt trợn trừng nhìn ta, ánh mắt như rắn sắp phun độc.
“Ngươi có ý gì? Tạ Kim Nghi, ngươi dám phản ta?”
Đối diện với ánh mắt vừa kinh hoảng vừa tức giận của nàng ta, ta giơ tay lên, hung hăng cho nàng ta hai bạt tai.
Lực tay ta lớn, khiến nửa bên mặt nàng ta nháy mắt sưng lên.
Khóe môi cũng nứt ra, trong miệng ứa máu.
Có người mặc áo choàng đi từ bên ngoài vào, Thẩm Chỉ sợ hãi như chó nhà có tang, run rẩy lùi lại.
Mũ áo choàng màu đen được kéo xuống, Chiêu quý phi hiên ngang đứng cạnh ta.
“Các ngươi…… Các ngươi……”
Trên khuôn mặt dữ tợn của nàng ta tràn đầy kinh sợ.
“Thẩm Chỉ, tên thật của ta là Tạ A Man.”
“Ngay từ giây phút tiến cung, mục đích của ta đã lấy mạng ngươi.”
“Tám năm trước, ngươi nhân đại lễ đăng cơ chạy trốn, sau đó cùng Chu Tấn hại ch.ế.t bao nhiêu bá tánh trên đường.”
“Cha ta chính là ông lão bán đậu hũ bên đường năm đó.”
“Vì ngày hôm nay, ta đã đợi tám năm.”
“Cũng may, ta chờ được rồi.”
Thẩm Chỉ trừng mắt nhìn, tựa như thấy quỷ.
“Người gi.ế.t bọn họ là Chu Tấn, liên quan gì đến ta?”
“Bất quá cũng chỉ là đám tiện dân hèn hạ, ch.ế.t thì cũng ch.ế.t rồi! Tiện tì lớn mật, uổng công ta tín nhiệm ngươi như thế! Ngươi lại dám cấu kết với người ngoài làm phản ta.”
Ta khẽ thở dài: “Hóa ra nương nương vẫn còn nhớ…”
“Đáng tiếc ngươi quá ngu xuẩn, đã đến lúc này còn dám chọc giận ta.”
Ta xoay người xách ấm nước trà đang sôi sùng sục trên lò than bên cạnh lên, một tay bóp chặt cổ Thẩm Chỉ, đến mức cổ nàng ta tím ngắt lại, cũng chặn lại hết những tiếng mắng chửi.
Kỷ Lộc Vân đứng phía sau ta nhìn chằm chằm một màn này.
Trong giọng nói tràn đầy khoái ý: “Năm đó ngươi hại hài nhi của ta, còn hủy hoại dung mạo của ta. Hôm nay, ngươi hãy trả nghiệp đi.”
Vừa dứt lời, ta tưới thẳng ấm trà nóng bỏng trên tay xuống mặt Thẩm Chỉ.
Mùi da thịt bị đốt bỏng lan tràn khắp lãnh cung.
Thẩm Chỉ liều mạng giãy giụa như cá nằm trên thớt, nhưng không thoát ra được.
Nàng ta kêu gào thảm thiết đến nát họng, móng tay dơ bẩn cào cấu trên sàn nhà, mười đầu ngón tay đầm đìa m.á.u tươi.
Ta buông tay bỏ nàng ta ra.
Thẩm Chỉ ch.ế.t ngất đi, nửa khuôn mặt thảm không nhìn nổi.
Ta đương nhiên không để cho nàng ta ch.ế.t lúc này.
Thẩm Chỉ sẽ là vũ khí tốt nhất để đối phó với Chu Tấn.
17.
Ngày sinh thần Chu Tấn, hắn ở trong cung mở đại yến tiệc.
Hắn không nghĩ tới từ ngày đăng cơ tới nay, hắn đã phạm nhiều tội ác, không hề có công lao gì.
Những trung thần có ý phê bình lập tức sẽ bị trượng hình đến ch.ế.t.
Quan lớn có quyền thế hầu hết là tham quan rỗi việc.