5.
Đồng tử nó khẽ rung, sắc mặt trắng bệch:
“Sao… sao bà biết được? Mẫu thân lại muốn giở trò gì nữa đây?”
Mạnh Tự Triều vốn không giỏi nói dối, đến nỗi chột dạ chẳng dám nhìn thẳng ta.
Hôm qua, khi ta đang tỉa cành trong hoa viên, bị bụi cành rậm rạp che khuất thân hình, đúng lúc nghe được hai nha hoàn thân cận của Tô Nguyệt Thiển thì thầm trò chuyện.
“Tân đế đăng cơ, thiên hạ đại xá, lão gia Mạnh gia cũng có tên trong danh sách. Chiếu thư phục chức đã ban xuống, không bao lâu nữa sẽ phải vào kinh.”
“Xem ra tiểu thư cũng sẽ theo vào đó. Chỉ là mùa đông trong kinh rất lạnh, không biết nên chuẩn bị mấy bộ xiêm y dày dặn cho đủ.”
Soạt một tiếng giòn tan, kéo cắt hoa trong tay ta làm rơi một nụ hoa vừa nở rộ.
Lúc ấy, phụ tử Mạnh Hoài cùng Tô Nguyệt Thiển đang ngâm thơ đánh cờ bên thủy đình giữa hồ. Đêm muộn gió lớn, mang theo chút se lạnh.
Ta vội vã rời đi.
Thứ nhất là vì mừng thay cho Mạnh Hoài khổ tận cam lai, cuối cùng cũng đã đến ngày rạng rỡ.
Thứ hai, Mạnh Tự Triều đã đến tuổi cần học hành rèn luyện, vậy mà suốt ngày theo sát Tô Nguyệt Thiển, thực chẳng ra thể thống gì. Vào kinh rồi, chắc chắn sẽ được so tài với con cháu thế gia, nhận nền giáo dục tốt hơn. Nó được như ý, ta cũng không kìm được mà phấn khởi.
Thứ ba, ta tự thấy mình bị họ bỏ quên, biết được tin tức quá muộn, nhiều thứ còn chưa kịp chuẩn bị cho họ, nên muốn tranh thủ chu toàn thêm chút.
Vui mừng thì có, nhưng cũng đầy nỗi ngổn ngang và lo lắng.
Kinh thành cách đây ngàn dặm, mẫu tử ta chia xa, e rằng từ đây khó có dịp gặp lại.
Không biết, thiếu mẫu thân mà mình luôn chán ghét, liệu Mạnh Tự Triều có thấy trống trải hay không.
Nghĩ đến Mạnh Tự Triều, tim ta vẫn còn chút ấm áp.
Dù nó không lớn lên bên ta, lúc nào cũng mang theo sự bài xích và không kiên nhẫn, nhưng năm tháng trôi qua, suy cho cùng nó vẫn biết ta là mẫu thân của nó.
Một lần trở về từ thư viện, nó bẽn lẽn đưa ta một đôi khuyên tai.
Đó là lần đầu tiên ta nhận được quà của nó, ta không kìm nổi mà đeo lên ngay trước mặt con.
Khuyên tai có kiểu dáng lỗi thời, dài mà nặng, kéo đau cả tai.
Nhưng ta không muốn làm nó buồn, bèn tươi cười rạng rỡ nơi đuôi mắt.
Khen đi khen lại mắt nhìn của nó tốt, quà tặng quý giá, ta thích vô cùng.
Nó cúi đầu, giọng cũng hiếm khi mềm lại:
“Mẫu thân thích thì cứ đeo nhé.”
Niềm vui chợt đến ấy vẫn còn vương nơi khóe môi ta, đến tận khi đứng bên bờ thủy đình, ta vẫn chưa nỡ tháo ra.
“Giá mà Thiển tỷ tỷ là mẫu thân của ta thì tốt rồi, có thể cùng chúng ta vào kinh, phụ thân cũng không phải khổ sở giằng co như vậy nữa.”
6.
Gió gào rít táp vào mặt, làm rèm cửa vang lên từng tiếng phạch phạch dữ dội.
Giọng Mạnh Tự Triều lẫn trong tiếng gió, vang lên từ khe cửa, đông cứng nụ cười trên môi ta, khiến ta quên cả việc nhấc chân.
“Mẫu thân chỉ biết hỏi hôm nay ăn mấy bát cơm, ở học đường có nghe lời tiên sinh không, bài vở đã làm xong chưa, có lạnh không, có nóng không, có ăn no chưa... lải nhải mãi, chẳng có câu nào hữu ích cả.”
“Mắt mũi thì nông cạn. Đôi khuyên tai tổ mẫu không cần, ta định mang đến thư viện thưởng cho người giữ cửa, bị mẫu thân nhìn thấy, liền coi như bảo vật mà đoạt lấy, đeo lên tai đi khắp nơi khoe khoang, khiến ta bị người ta chê cười mất hết mặt mũi.”
“Không phải ta coi thường bà ta, mà là dáng vẻ của bà ta quá quê mùa nghèo túng, chẳng xứng với thân phận chủ mẫu chút nào. Nếu không phải vì có ơn cứu mạng mà được báo đáp, sao bà ta có thể xứng đôi với phụ thân? Mang bà ta vào kinh, chẳng phải khiến phụ thân và ta bị thiên hạ cười cho thối đầu sao?”
Đêm lạnh quạnh quẽ, từng câu từng chữ của nó vang vọng trên mặt hồ lăn tăn gợn sóng.
Từng nhịp từng nhịp, dội thẳng vào lòng ngực ta, đau đến nỗi thân thể ta không kìm được run rẩy.
Bóng dáng Mạnh Hoài in lên khung cửa dán giấy bởi ánh đèn dầu. Hắn đang mài mực, giọng lạnh lùng, mắt cũng không buồn ngẩng lên:
“Tuy là như thế, nhưng ta từng thề trước mặt gia phụ, trừ khi mẫu thân con chủ động đề xuất, nếu không, đời này ta chỉ có một vị thê tử là nàng ta.”
“Cũng không còn cách nào khác, vậy thì ngày mai ta sẽ thông báo cho nàng ta một tiếng. Xe ngựa khởi hành sau ngày mai, đủ thời gian cho nàng ta mang theo những chậu cây chậu hoa của nàng ta.”
Đối với hắn, việc mang theo ta chỉ là một việc quá đỗi miễn cưỡng.
Họ không phải quên không báo ta biết, mà từ đầu đã chẳng hề nghĩ đến việc đưa ta đi.
Kẻ bị vứt bỏ một cách trần trụi chính là ta.
Sự im lặng như dao nhọn, cắm thẳng vào lòng mọi người.
Tô Nguyệt Thiển khẽ cười cúi mắt xuống:
“Đúng lúc, xe ngựa của ta để tỷ dùng là vừa vặn.”
“Phụ thân gửi thư, lệnh ta tháng sau trở về Lũng Tây. Trong nhà đã định một mối hôn sự, là nối thất của Nhị gia Vĩnh Ninh Hầu phủ. Mấy đứa con trong nhà đều tầm tuổi muội, đang lúc cần chủ mẫu chủ trì việc hôn lễ, thúc giục khá gấp, e là cuối năm có thể mời được Mạnh đại ca đến uống rượu cưới rồi.”
Cạch!
“Gì cơ?”
Mạnh Hoài đánh rơi chén trà bên tay, nước trà đổ lên cả vạt áo.
Hắn vốn ưa sạch sẽ, vậy mà cũng chẳng buồn lau, vội vã hỏi:
“Chuyện khi nào? Sao nàng không nói với ta?”
Tô Nguyệt Thiển cười gượng: