1.
Khi Thẩm Ngọc Ngang cưỡi ngựa ngang qua linh cữu của ta, hắn bỗng ghì chặt dây cương, biểu cảm thoáng ngỡ ngàng.
Công chúa đội khăn che mặt, tựa như một chú mèo kiêu kỳ tao nhã, yên ổn trong vòng tay hắn.
"Ẩn Nương."
Nàng đọc dòng chữ nhỏ khắc trên tấm ván quan tài, giọng điệu có chút khó chịu:"Nghe tên có vẻ là một cô nương. Chàng quen sao?"
Thẩm Ngọc Ngang nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên mái tóc nàng, động tác dịu dàng đến mức ta chưa từng thấy bao giờ.
Khóe môi hắn mang theo ý cười, nhẹ nhàng đáp:"Chẳng phải người quan trọng gì."
Ta cứ ngỡ mình nghe lầm, cố gắng đập nhẹ vào tai, mong xua đi cảm giác nặng nề này.
Ba năm qua, ta là người phụ nữ duy nhất bên cạnh Thẩm Ngọc Ngang.
Giữa nam và nữ, những chuyện nên làm, không nên làm, ta và hắn đều đã trải qua.
Mỗi đêm xuân đầy sắc hương, hắn và ta hòa quyện trong mồ hôi và hơi thở.
Mỗi tiếng thì thầm, mỗi lời gọi tên, hắn đều khẽ cắn lên môi ta, nhẹ nhàng gọi: "Ẩn Nương."
Trước khi xuất chinh, rõ ràng hắn đã nói rằng, khi trở về sẽ cưới ta.
Lúc đó, ta khép mắt, còn Thẩm Ngọc Ngang chắc hẳn cho rằng ta đã ngủ say.
Nhưng ta đã nghe thấy, và từ đó đến tận lúc c h ế t, ta vẫn luôn mong ngóng.
Ta trách bản thân đến c h ế t vẫn không đủ mạnh mẽ, sao ta lại không thể chờ thêm chút nữa? Chờ hắn trở về, chỉ để nhìn hắn một lần, để hôn hắn thêm một lần.
Vậy mà hắn lại nói, ta không phải người quan trọng.
"Thẩm Ngọc Ngang, ngươi nói rõ ràng đi… Thẩm Ngọc Ngang!"
Ta gào thét đến khản cả giọng, nước mắt lớn từng giọt rơi xuống, tim đau như bị dao cắt.
Ta đưa tay ra muốn nắm lấy vạt áo hắn, nhưng không thể chạm tới.
Ta siết chặt nắm tay, đấm mạnh vào lồng ngực mình, cảm giác ngột ngạt đến mức như muốn bùng nổ.
Thẩm Ngọc Ngang không hề ngoảnh đầu lại, bước đi thẳng thừng, không lưu luyến.
Không cam lòng, ta đuổi theo bóng lưng hắn, mang theo một trận gió, vô tình làm tung chiếc khăn che mặt của công chúa.
… Gương mặt nàng, giống ta đến kỳ lạ.
Giống đến mức như có ai tát thẳng vào mặt ta, một cái tát vô hình mà rát bỏng, khiến trái tim ta như bốc cháy, đau đớn tê dại, mãi vẫn không thể lấy lại bình tĩnh.
2.
Ta mơ hồ đi theo sau Thẩm Ngọc Ngang, lặng lẽ nhìn hắn.
Thánh thượng đích thân dẫn bá quan văn võ ra nghênh đón hắn khải hoàn, còn hắn thì ngồi gần mấy người bạn chí cốt, hứng khởi trò chuyện rôm rả.
Thẩm Ngọc Ngang, ta đã chết rồi.
Ngươi sao có thể cười thoải mái như vậy?
Bên cổ hắn là một vết sẹo dài dữ tợn, nghe nói đó là vết thương hắn chịu khi một mình xông vào doanh trại địch để cứu công chúa.
"Ngày mười tám tháng Mười năm ngoái, ta sẽ mãi ghi nhớ ngày chúng ta trùng phùng," công chúa nâng chén rượu, ánh mắt chan chứa tình cảm.
Thẩm Ngọc Ngang đáp lời nàng:"Đáng giá."
Hắn nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng mà chăm chú, thoáng chút thất thần.
Người bên cạnh cười trêu ghẹo:"Thần Vũ đại tướng quân cả đời anh minh, vậy mà vừa thấy công chúa đã hóa si mê."
"Ngày mười tám tháng Mười…" Thẩm Ngọc Ngang lẩm bẩm, rồi quay đầu, cười đáp:"Chỉ là ta cảm thấy, hình như đã quên điều gì đó."