4.
Khắp Đại Tề đều truyền tụng câu chuyện Thẩm Ngọc Ngang vì công chúa mà nổi giận lôi đình, không màng tính mạng, trở thành giai thoại vang dội.
Ta cứ ngỡ, chẳng bao lâu hắn sẽ tấu trình thánh thượng, xin chỉ hôn cùng công chúa.
Thế nhưng, chớp mắt đã hai tháng trôi qua, hắn lại chưa từng nhắc đến chuyện này dù chỉ một lần.
Trong một buổi tụ họp bạn bè uống rượu, sau vài tuần rượu đã ngà ngà say, Trần Lãng – con thứ nhà Ngự sử – cười hỏi:"Ngươi vì công chúa mà chẳng tiếc tính mạng, làm đến mức ấy để đoạt người về, vậy sao giờ lại không gấp gáp cưới nàng vào cửa?"
Công chúa ngồi sau tấm bình phong, bàn tay nắm chặt khăn lụa, vẻ mặt vừa thẹn thùng vừa thấp thỏm, chờ đợi câu trả lời của Thẩm Ngọc Ngang.
Hắn cầm chén rượu, khẽ xoay trong tay, không nói một lời.
Trần Lãng dựa vai lên hắn, cười híp mắt trêu chọc:"Ngươi không phải vẫn còn vương vấn nữ nhân trong phủ chứ?"
Ánh mắt công chúa chợt lóe lên, sắc mặt trầm xuống.
Ta và nàng, một người một hồn, cả hai đều đang chờ đợi xem Thẩm Ngọc Ngang sẽ đáp lời ra sao.
"Không thể nào." Hắn ngửa đầu uống cạn chén rượu.
Phải rồi, sao có thể chứ.
Ta tự giễu, cười nhạt một tiếng.
Trần Lãng đã quá chén, khoác vai hắn, đắc ý nói:"Ta đã bảo mà, loại sâu bọ chui ra từ chốn thấp hèn đó, ngươi sao có thể để vào mắt. Chỉ là nhờ công chúa mà được ngẩng mặt, lại thật sự nghĩ mình là phượng hoàng. Hôm nọ ta chỉ chạm vào nàng ta một cái, vậy mà nàng ta dám đá ta xuống Nguyệt hồ…"
Thẩm Ngọc Ngang đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm hắn.
Mùa đông năm đó, Trần Lãng từng khinh bạc ta, ta liền một cước đá hắn xuống Nguyệt hồ.
Hắn không cam lòng, ngược lại đổ oan cho ta dụ dỗ hắn, còn dám đẩy hắn xuống nước.
Khi ấy, ta liều mạng giải thích, nhưng chẳng một ai chịu tin ta.
Thẩm Ngọc Ngang bắt ta phải quỳ trước mọi người, cúi đầu tạ lỗi với Trần Lãng.
Ta lớn lên trong chùa, quỳ đã quen, vốn dĩ chẳng là gì.
Vậy mà lần ấy, khi đầu gối chạm đất, ta lại cảm thấy cả đời này mình không bao giờ có thể ngẩng đầu lên được nữa.
Biểu cảm của Thẩm Ngọc Ngang làm Trần Lãng hoảng sợ. Không đợi ai kịp phản ứng, hắn đã vung nắm đấm đánh thẳng vào mặt Trần Lãng.
Hắn đột nhiên phát cuồng, đấm đá Trần Lãng túi bụi, mấy người lao vào can ngăn cũng không kéo được hắn ra.
Hắn giẫm mạnh lên cổ tay của Trần Lãng, ánh mắt đầy giận dữ nhưng biểu cảm lại bình thản đến đáng sợ.
"Nàng là nữ nhân của ta, ngươi dám động vào nàng?"
Ta lặng lẽ đứng nhìn màn náo kịch trước mắt, chỉ cảm thấy buồn cười.
Sống đã không được bảo vệ, chết rồi ta cũng chẳng cần.
Có người cầu xin thay cho Trần Lãng:"Thẩm huynh, bớt giận đi, Trần huynh chỉ là hồ đồ. Hay để hôm nào gọi Ẩn Nương cô nương ra, để Trần huynh tự mình tạ lỗi với nàng…"
Thẩm Ngọc Ngang hất tay người kia ra. Lần đầu tiên từ khi quen biết hắn, ta thấy mắt hắn đỏ hoe.
"Nàng đã chết rồi! Nàng chết rồi! Ai có thể tạ lỗi với nàng được nữa…"
Tiếng gào thét của hắn bị cắt ngang bởi âm thanh bình phong đổ xuống.
Công chúa không nói một lời, ánh mắt dán chặt vào Thẩm Ngọc Ngang, đôi vai run rẩy, khóc đến khiến người khác không khỏi xót xa.
5.
Thẩm Ngọc Ngang đứng ngẩn ra tại chỗ, thấp giọng gọi:"An Dương…"
Hắn đưa tay muốn lau nước mắt cho nàng, nhưng công chúa giận dữ hét lên:"Đừng chạm vào ta!"
Nàng cúi đầu định chạy đi, Thẩm Ngọc Ngang bước hai bước đã đuổi kịp, bế nàng lên vai, mặc cho nàng giãy giụa, vừa đá vừa đấm, rồi ném thẳng nàng vào xe ngựa của phủ tướng quân.
"Đồ lừa gạt! Ngươi là đồ lừa gạt! Ngươi rõ ràng nói nàng không quan trọng! Ngươi thích nàng, ngươi lại đi thích người khác!"