1
Tôi quên mua ly cold brew đá mà Chu Lâm đích danh dặn.
Vì chuyện đó, anh ấy cả tối không nói với tôi một lời.
Tôi xin lỗi ba lần.
“Giờ em xuống mua nha?”
“Hay mình gọi ship về đi?”
“Ngày mai em mua hai ly bù cho anh được không?”
Anh chẳng buồn liếc nhìn.
Chỉ cầm chìa khóa xe bỏ ra ngoài.
“Rầm” một tiếng.
Khung ảnh chụp chung của hai đứa treo trên tường cũng bị chấn động lệch hẳn đi.
Bức ảnh đó là năm ngoái mua ở IKEA, loại khuyến mãi chỉ chín tệ chín.
Chỉ vì một ly cà phê mà đến mức này sao?
Nhưng tôi không dám hỏi ra miệng.
Cũng như lần trước, vì tôi ghi đè mất file game của anh, anh giận ba ngày không thèm để ý tôi.
Lần trước nữa, vì mẹ tôi đến ở mà tôi không báo trước, anh cả tuần không về nhà ăn cơm.
Cuối cùng cũng là tôi phải mua quà, dỗ ngon ngọt thì mới làm hòa được.
Lần này cũng vậy, tôi nhắn tin cho anh:
“Đừng giận nữa mà~”
Kèm thêm sticker con mèo đang chắp tay xin lỗi.
Không trả lời.
Ba tiếng rồi.
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, sáng rồi lại tắt.
Lướt đi lướt lại vòng bạn bè cả chục lần.
Thấy anh còn thả tim bài viết của bạn chung.
Chỉ là không rep tôi.
Trong bếp vẫn còn nồi canh sườn tôi hầm.
Món anh thích nhất.
Giờ chắc đã nguội ngắt rồi.
Giống như lòng tôi vậy.
2
Ngày thứ năm chiến tranh lạnh.
Đêm thứ ba tôi mất ngủ.
Quầng thâm mắt dày đến mức kem nền cũng không che nổi.
Đi làm suýt nữa ngồi lố trạm xe.
Trong phòng họp còn đọc nhầm tên khách hàng.
Bị sếp mắng giữa cuộc họp:
“Lâm An An, dạo này em làm việc tệ quá.”
Tôi cúi đầu xin lỗi.
Khóe mắt lướt thấy avatar WeChat của Chu Lâm.
Vẫn là tấm tôi chụp góc nghiêng cho anh.
Nhưng anh đã năm ngày không chủ động tìm tôi.
Giờ nghỉ trưa, tôi thấy anh ngồi ăn cùng mấy đồng nghiệp, cười nói vui vẻ.
Tôi bưng khay cơm đi đến.
Anh vừa thấy tôi, nụ cười lập tức biến mất.
“Có việc gì?”
“Tối anh có về ăn cơm không? Em làm món sườn chua ngọt anh thích.”
“Phải tăng ca.”
Anh cúi đầu tiếp tục bấm điện thoại.
Một đồng nghiệp bên cạnh cố gắng làm dịu không khí:
“Dạo này anh Lâm bận thật mà.”
Tôi đứng đó như kẻ đi xin ăn.
Tối hôm đó, tôi đợi đến chín giờ.
Anh thật sự không về.
Sườn tôi hâm đi hâm lại ba lần, đến mức khô xác.
Tôi nhắn cho anh:
“Anh tăng ca đến mấy giờ? Em qua đón nhé?”
Không trả lời.
Gọi điện, chuông reo rồi tắt máy.
Tôi chợt nhớ, sinh nhật tháng trước của anh, tôi dành dụm mua tặng anh một chiếc đồng hồ.
Anh chỉ nhìn một cái rồi bảo:
“Ờ, cảm ơn.”
Rồi bỏ vào ngăn kéo, không đeo lấy một lần.
Ngăn kéo đó, cũng là nơi tôi để sẵn thu//ốc đau dạ dày cho anh.
Anh hay phải xã giao uống rượu, tôi lo nên chuẩn bị sẵn.
Giờ thu//ốc cũng sắp hết hạn rồi.
Có lẽ anh chẳng biết.
3
Ngày thứ bảy.
Tôi quyết định là người chủ động làm hòa.
Ra trung tâm thương mại, mua cái tay cầm chơi game anh nhắc đến cả tháng.
Còn đặt bàn ở nhà hàng Nhật khó đặt nhất thành phố.
Nhắn tin:
“Bảy giờ tối nay, nhà hàng Moritaya, em đã đặt bàn rồi nha~”
Anh nhắn lại một chữ:
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Nhưng tôi vui đến mức tay run khi ngồi tại chỗ làm.
Anh vẫn chịu trả lời tôi!
Tôi đến nhà hàng sớm nửa tiếng.
Đặt hộp quà ở vị trí dễ thấy nhất.
Xác nhận thực đơn với phục vụ mấy lần.
Bảy giờ mười phút.
Chưa thấy anh.
Tôi nhắn: “Anh đến đâu rồi?”
Không trả lời.
Bảy rưỡi.
Gọi điện.
Tắt máy.
Tám giờ.
Quản lý nhà hàng đến hỏi:
“Cô ơi, còn đợi nữa không?”
Tôi cắn môi: “Đợi thêm chút nữa.”
Chín giờ.
Nhà hàng đóng cửa.
Tôi xách hộp sushi nguội lạnh và món quà, đứng bên lề đường.
Trời bắt đầu mưa.
Tôi không mang ô.
Tôi lầm lũi đi bộ về nhà trong mưa.
Vừa mở cửa vào thì phát hiện…
Anh đang ngồi chơi game trong phòng khách.
“Anh đi đâu vậy?” tôi hỏi.
Anh không ngẩng đầu:
“Em đợi anh ba tiếng đồng hồ đó…”
“À, quên mất.”
Tay anh vẫn lia nhanh trên màn hình.
“Em có nhắn cho anh mà…”
“Điện thoại hết pin rồi.”