1.
Trán Phó Dật Niên quấn băng gạc, Giang Lưu nửa người tựa vào lòng anh.
Câu nói ấy, tôi từng nghe qua.
Bố mẹ Phó Dật Niên sống ở nước ngoài quanh năm, chỉ gửi tiền về chứ không quan tâm gì khác.
Từ nhỏ đã thiếu sự ràng buộc, tính cách anh luôn có phần bất cần, ngỗ ngược.
Năm cuối đại học, khi chúng tôi vừa bắt đầu hẹn hò, một lần đi ăn vỉa hè cùng nhóm bạn, lúc tôi đi vệ sinh thì bị một gã đàn ông say xỉn chặn đường, miệng toàn lời bẩn thỉu.
Phó Dật Niên chạy đến, lập tức đấ//m thẳng vào mặt hắn, khiến tình hình trở nên hỗn loạn.
Lần đầu tiên tôi thấy anh mất kiểm soát đến vậy.
Trên xe cấp cứu, anh đầu đầy m//áu, tôi ôm anh mà khóc không thành tiếng.
Anh vừa nhăn mặt vì đau vừa nhẹ giọng dỗ dành:
“Đừng khóc… Là anh sai, sau này sẽ không đánh nhau nữa, được không?”
Bạn bè đều trêu: ngoài tôi ra, chưa ai khiến Phó Dật Niên cam tâm tình nguyện thay đổi tính khí như vậy.
Thế mà sau năm năm yêu nhau, anh lại vì một người khác mà phá lệ.
Ký ức ngày nào chồng lên hiện thực.
Tôi bước lên vài bước, khẽ ho một tiếng, hai người vội tách ra.
Giang Lưu đứng dậy, luống cuống nép sang một bên.
Cô ấy mặc chiếc váy dài màu sen, khóe mắt hoe đỏ, trông vô cùng đáng thương.
Phó Dật Niên thản nhiên nắm lấy tay tôi, ánh mắt dịu dàng:
“Em đang đi công tác mà? Sao không nói trước để anh đến đón?”
Tôi nhìn anh vài giây.
“Anh từng hứa với em sẽ không đánh nhau nữa mà.”
Phó Dật Niên mím môi, siết chặt tay tôi hơn.
Chưa kịp nói gì, Giang Lưu đã lên tiếng giải thích:
“Chị Lạc Sương, chị đừng giận. Anh Dật Niên chỉ vì cứu em mới bị thương…”
“Em làm thêm ở quán bar, có người giở trò. Nếu không có anh Dật Niên, em…”
Thấy sắc mặt tôi lạnh đi, Phó Dật Niên kéo tôi ngồi xuống, nửa quỳ trước mặt:
“Em đừng suy nghĩ nhiều, trong tình huống đó, anh sẽ ra tay giúp bất cứ ai.”
“Xin lỗi em yêu, lại để em lo lắng rồi.”
Tôi không ngờ Phó Dật Niên lại là người có lòng trượng nghĩa đến vậy.
Ánh mắt tôi lướt đến góc phòng, thấy một cô gái đang truyền dịch, vừa khóc vừa gọi điện vay tiền.
Tôi nghiêng đầu, chỉ cho anh nhìn:
“Anh xem, cô gái kia chẳng có người thân hay bạn bè bên cạnh, còn phải gọi vay tiền chữa bệnh. Hay anh qua giúp cô ấy một tay đi.”
Phó Dật Niên liếc mắt nhìn, lập tức từ chối:
“Anh đâu quen biết gì cô ấy, sao phải giúp?”
Tôi cong môi, không nói thêm lời nào, quay người bỏ đi.
Phó Dật Niên đi chậm nửa bước phía sau, Giang Lưu thì bám sát theo sau anh.
Ra đến cửa bệnh viện, trời đổ mưa lớn.
Phó Dật Niên liếc nhìn tôi, do dự hỏi:
“Lạc Sương, trời mưa thế này bắt xe khó lắm. Giang Lưu lại vừa bị hoảng sợ… Anh đưa cô ấy về trước rồi quay lại đón em nhé?”
“Tùy anh.”
Tôi vừa đọc tin nhắn công việc vừa đáp hờ hững.
Trúng thưởng mà cào trúng chữ “cảm ơn” một lần là đủ rồi.
Yêu đương cũng vậy, không cần phải cào ra đủ bốn chữ “cảm ơn quý khách” mới chịu buông tay.
Ngay khoảnh khắc anh đối xử khác với Giang Lưu, tôi đã biết mình sẽ không đứng yên chờ anh nữa rồi.
2.
Về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Phó Dật Niên trở về, tôi cũng chẳng còn sốt sắng đưa khăn hay pha trà gừng như trước nữa.
Tôi ngồi im trên sofa, nhìn anh hào hứng lấy ra một chiếc túi giấy:
“Chiếc bánh nhỏ của tiệm em nhắc mãi đây, anh cố tình mua cho em.”
Tiệm đó nằm ở phía Bắc thành phố, cũng trùng hợp là Giang Lưu sống ở hướng đó.
Cố tình hay tiện đường, tôi chẳng còn bận tâm.
“Phó Dật Niên, mình chia tay đi.”
“Tối nay anh sẽ ngủ ở phòng khách, mai anh dọn đi.”
Nói xong, tôi không màng đến biểu cảm hay phản ứng của anh, quay người lên lầu.
Tay tôi bị anh nắm chặt.
“Ý em là gì vậy?”
Tôi hỏi ngược lại:
“Anh không thấy mệt sao?”
Phó Dật Niên khựng lại, rõ ràng không hiểu ý tôi.
“Trên xe anh đã đổi loại tinh dầu, dù em đã nói nhiều lần là không chịu nổi mùi đó, anh vẫn không đổi.”
“Em không say xe, cũng không thích ăn vặt trong xe. Vậy mấy thứ đó là chuẩn bị cho ai?”
“Suốt một tháng nay, ngày nào anh cũng về muộn hơn một tiếng, chỉ để tiện đường đưa Giang Lưu về.”
“Cứ mãi xoay quanh giữa hai người phụ nữ, vừa muốn chăm sóc cô ấy, vừa muốn giấu em… Anh không mệt sao?”
Tôi từng cho anh cơ hội.
Lần đầu hỏi về đồ đạc trên xe, anh thản nhiên đáp là của khách hàng để quên.
Lần thứ hai, tôi tan làm sớm đến công ty tìm anh, lại thấy anh rời đi từ trước, ghế phụ là Giang Lưu.