4.
Tôi dọn về căn hộ hai phòng ngủ của mình.
Đây là nơi duy nhất tôi có thể gọi là nhà, ngoài căn nhà của Phó Dật Niên.
Khi sắp xếp đồ đạc, điện thoại liên tục rung lên.
Tôi chẳng buồn mở xem, chỉ thẳng tay kéo hết mọi liên lạc của Phó Dật Niên vào danh sách chặn.
Giai đoạn đau lòng nhất đã qua rồi.
Cuộc tình này, với tôi, giống như một chuyến tàu đã đến ga cuối.
Một người vẫn ngồi lại, một người thì đã xuống xe từ trước.
Phó Dật Niên không phải kiểu người níu kéo đến cùng.
Nhưng để chắc ăn, tôi xin đi công tác, toàn tâm toàn ý dồn vào công việc.
Mãi đến ngày sinh nhật, tôi mới kết thúc công việc, bay về, hẹn bạn bè đi ăn tối.
Đi ngang một phòng tiệc, tôi bị ai đó nhẹ đẩy vào bên trong.
Khi tôi đứng vững lại thì đã bị bao quanh.
Đèn chuyển sang ánh vàng ấm, bốn bức tường dán đầy ảnh của tôi và Phó Dật Niên.
Những bức selfie đời thường, ảnh du lịch cùng nhau, còn có rất nhiều khoảnh khắc anh lén chụp tôi từ nhiều góc độ khác nhau.
Phó Dật Niên mặc vest chỉnh tề, tay cầm bó hoa, chậm rãi quỳ xuống trước mặt tôi.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt tha thiết:
“Anh biết mình sai khi làm em giận. Thời gian qua anh đã suy nghĩ rất nhiều. Sau này anh sẽ chú ý chừng mực, không để em phải ghen tuông hay tổn thương nữa.”
“Em cũng đã tát anh rồi, cũng đã trốn anh bấy lâu. Những ngày em không có ở đây, anh gần như chẳng ngủ nổi một đêm yên giấc…”
“Chúng ta bên nhau suốt năm năm, trong lòng anh, người vợ tương lai chỉ có thể là em, không ai khác.”
“Lấy anh nhé?”
Xung quanh có người cổ vũ, có người khuyên nhủ:
“Ôi dào, yêu nhau thì sao tránh khỏi cãi vã, nói rõ ra là ổn ngay. Bọn mình còn chờ uống rượu cưới đấy!”
Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương trong tay Phó Dật Niên, lòng không gợn nổi một chút cảm xúc nào.
“Xin lỗi, chúng ta đã chia tay rồi. Anh làm thế này chỉ khiến tôi thấy phiền.”
Không khí quanh phòng lặng ngắt, tiếng nhạc lãng mạn cũng lập tức dừng lại.
Có lẽ Phó Dật Niên không ngờ tôi lại thẳng thừng từ chối trước mặt bao người, đứng chết trân tại chỗ.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị ai đó đẩy mạnh ra, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.
Giang Lưu lảo đảo chạy vào, mặt đỏ bừng, giọng nói dính chặt lấy hơi thở:
“Anh Dật Niên, em uống nhầm đồ, bây giờ khó chịu quá…”
Phó Dật Niên vội vàng đứng dậy đỡ lấy cô ta, Giang Lưu thì không ngừng rúc vào lòng anh như thể đã mất hết kiểm soát.
Anh do dự vài giây, rồi bế cô ta lên.
“Lạc Sương, anh đưa cô ấy đi bệnh viện trước, em đợi anh một lát.”
Lời còn chưa dứt, Giang Lưu đã khóc thút thít van nài:
“Em không thể đến bệnh viện đâu, nếu bị ai nhìn thấy… sau này em biết sống sao…”
“Em biết chị Lạc Sương không thích em, cũng không muốn vì em mà hai người cãi nhau. Hay… anh giúp em gọi anh học trưởng được không? Anh ấy sẽ giúp em…”
Sắc mặt Phó Dật Niên lập tức sa sầm, giọng trầm hẳn xuống, xen chút giận dữ:
“Giang Lưu, em định tùy tiện nhờ một gã đàn ông khác giúp đỡ sao? Trong mắt em, anh chết rồi à?!”
5.
Cảnh tượng trước mắt khiến màn cầu hôn trong phòng trở nên nực cười.
Sự bực dọc và chiếm hữu trong giọng nói của Phó Dật Niên, chẳng khác nào lúc anh bắt gặp người khác tỏ tình với tôi.
Anh từng ôm chặt lấy eo tôi, hôn tôi hết lần này đến lần khác, thì thầm:
“Em đã có anh rồi, không được nhìn ai khác nữa.”
Nhưng người từng chỉ biết hướng mắt về tôi ấy, giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.
Tôi cầm ly nước lên, hất thẳng vào mặt anh. Nước men theo cằm anh nhỏ xuống mặt Giang Lưu.
“Dẫn em gái tốt của anh cút ngay đi, tôi sợ lát nữa cô ta lại lột đồ ra thì ghê mắt lắm.”
Phó Dật Niên ôm Giang Lưu rời đi trong bộ dạng chật vật — đúng hơn là bị người ta đuổi thẳng ra ngoài.
“Xùy, đúng là bị anh lừa. Tưởng đâu chỉ cãi vặt với Lạc Sương nên mới giúp anh chuẩn bị cầu hôn.”
“Diễn sâu ghê. Gọi học trưởng á? Thì ra có luôn cả phương án dự phòng. Tôi còn chưa thấy trường nào dạy người ta làm tiểu tam đấy!”
“Diễn trò này cho ai xem vậy? Mau dẫn tình nhân nhỏ của anh biến khỏi đây!”