Vào Tết Trung thu năm 1995, mẹ tôi bất ngờ bị đột quỵ, nằm liệt giường.
Khi nhận được điện thoại từ bệnh viện, tôi lập tức vội vã chạy đến.
Các anh chị em khác đều chê trách, không ai muốn chăm sóc bà.
Chỉ có tôi, không đành lòng nhìn mẹ đơn độc, cuối cùng kiên quyết đưa bà về nhà, tự tay chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ.
Thế nhưng, đến khi mẹ qua đời, bà để lại toàn bộ tài sản cho các anh chị em khác cũng đành, đắng lòng hơn là bà còn trách móc tôi, đổ lỗi rằng chính tôi đã ngăn cản bà gặp lại hai người con trai.
“Nếu không phải tại chị nhất định mang mẹ về, thì em với anh cả đâu đến nỗi bao nhiêu năm không được gặp mẹ một lần. Chính chị đã tước đoạt cơ hội để tụi em hiếu thảo với mẹ.”
Em trai tôi mặt dày trút hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
Mẹ tôi cũng thiên vị mà mắng: “Đúng là nuôi mày uổng công, một đứa con chỉ biết tiêu tốn tiền của. Chính mày khiến mẹ và hai đứa con trai xa cách, hơn chục năm trời không gặp được nhau. Nếu không phải tại mày cố chấp, biết đâu mẹ đã được hưởng niềm vui con cháu, được anh cả và em trai mày chăm sóc, có khi còn hồi phục rồi, đâu đến nỗi sống dở chết dở, nằm liệt bao năm như thế này.”
“Chính mày hại mẹ, mẹ có làm ma cũng không tha cho mày.”
Đến tận giây phút cuối đời, bà vẫn còn nguyền rủa tôi.
Cuối cùng, họ còn cấu kết nhau bịa chuyện bôi nhọ tôi trên mạng, vu khống tôi bất hiếu, nói tôi chăm sóc mẹ chỉ vì muốn chiếm đoạt tài sản của bà, khiến tôi đến tuổi này rồi mà vẫn phải chịu bạo lực mạng.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về ngày mẹ bị đột quỵ.
1
“Cô Trương Phán, mẹ cô bị đột quỵ, đang cấp cứu, xin cô nhanh chóng đến bệnh viện…”
Tôi cúp máy, ngơ ngác nhìn bàn ăn đầy ắp những món ngon trước mặt.
Chẳng mấy chốc, tôi nhận ra — mình đã trọng sinh.
Tôi lập tức gọi điện cho chồng báo tình hình, xin công ty nghỉ phép mấy ngày, rồi giống như kiếp trước, vội vã trở về.
Chỉ có điều lần này, tôi không còn vội vàng hay lo lắng như trước.
Tại bệnh viện.
Mẹ nằm trên giường bệnh, đang truyền nước biển.
Vẫn giống như đời trước, bên giường bà chỉ có mình tôi bận rộn lo toan.
Anh cả và em trai đều sống không xa mẹ.
Vậy mà, người con gái đi lấy chồng xa nhất lại là người đầu tiên có mặt.
Tôi biết rõ, bọn họ cố ý chậm trễ, chỉ vì muốn tránh chi trả viện phí.
Trời gần tối, em gái út mới vội vã chạy tới.
“Mẹ, mẹ sao rồi? Sao tự nhiên lại ngã bệnh thế này? Con lo chết đi được.”
Vừa bước vào phòng bệnh, nó đã nhào đến bên giường mẹ, hỏi han không ngớt.
“Mẹ không sao, chỉ là tay chân bên trái không cử động được, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn.
Con tới muộn vậy đã ăn gì chưa? Nếu chưa thì bảo chị con ra ngoài mua gì về ăn nhé, con gái phải chăm sóc bản thân, chứ cứ mãi tất bật thế này, sau này già rồi chỉ toàn bệnh tật.”
Dù đang nằm liệt giường, mẹ vẫn không quên quan tâm đến em gái.
Sợ bà chịu đựng không nổi, tôi không dám nói rõ tình trạng thật của bà.
Vì vậy, mẹ vẫn chưa biết mình đã bị liệt nửa người.
“Mẹ là thương con nhất, con bận gần chết, lấy đâu ra thời gian ăn cơm.”
Nó chu môi làm nũng, ôm lấy cánh tay mẹ như đứa trẻ ba tuổi, giọng điệu ngọt đến phát ngấy.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, không thấy em mày đói sao? Mau đi mua đồ ăn đi. Đúng là chậm chạp, chẳng hiểu ý gì cả, thật khiến người ta tức chết. À đúng rồi, mua nhiều một chút, anh cả và em ba sắp đến đấy, chắc họ cũng bận quá chưa kịp ăn gì.”
Mẹ trừng mắt nhìn tôi, mắng một hồi rồi sai bảo y như đang ra lệnh cho người giúp việc.