1.
Ngày tân phu nhân bước chân vào Hầu phủ, ta mới được thả ra khỏi phòng củi.
Người mở trói cho ta là Phúc An – tiểu tư thân cận bên cạnh Tạ Chiếu, cũng xem như quen biết đã lâu.
Vừa cởi dây, hắn vừa khuyên nhủ với giọng khó xử:
“Ánh Hà tỷ, sao tỷ phải khổ như vậy?”
“Bao năm nay tỷ luôn kề cận thiếu gia, ngài ấy ít nhiều cũng có chút tình cảm.”
“Thiếu gia đã nói rồi, đợi tân phu nhân vào cửa xong sẽ lập tỷ làm di nương.”
“Với xuất thân như tỷ, còn có thể đòi hỏi gì hơn nữa?”
Ta đợi hắn nói hết mới cất lời, giọng khản đặc vì đã nhịn đói ba ngày liền:
“Xuất thân như ta?”
“Ngươi nói thử xem, xuất thân như ta là như thế nào?”
Phúc An im bặt.
Năm ta tám tuổi bị bán vào Hầu phủ, chín tuổi từng cứu Tạ Chiếu khỏi ch đuối, từ đó trở thành thị nữ theo hầu bên người hắn.
Suốt những năm sau đó, ta luôn tận tâm tận lực hầu hạ bên cạnh hắn không rời nửa bước.
Tạ Chiếu nhỏ hơn ta hai tuổi, là con út được cưng chiều nhất phủ Hầu, tính tình bướng bỉnh, cao ngạo.
Mà ta lại là người theo hắn lâu nhất.
Hắn gây chuyện, ta đứng ra chịu phạt thay.
Hắn bỏ học, ta quỳ gối chép bài thay hắn.
Hắn lén đi chơi hội đèn lồng bị nhiễm lạnh, là ta thức trắng đêm trông nom, từng ngụm từng ngụm đổ thuốc vào miệng hắn.
Hắn cùng nhóm thiếu gia thế gia cưỡi ngựa bắn cung, lúc ngựa hoảng, chính ta là người liều mạng lao ra chắn mũi tên, suýt chút nữa xuyên cả bả vai.
Vết thương ấy đến giờ vẫn còn để lại một vết sẹo rõ rệt.
Thỉnh thoảng khi không có ai, hắn sẽ nép vào bên ta, nũng nịu gọi một tiếng "Tỷ tỷ".
Lúc ấy hắn hay nói: “Ánh Hà, ngươi là người duy nhất ta tin tưởng.”
Nhưng về sau, lời hắn lại là:
“Ánh Hà, ngươi nên tự biết thân biết phận. Một người như ngươi, sao ta có thể lấy làm chính thất?”
Người như ta, rốt cuộc là người như thế nào?
Năm Tạ Chiếu mười bốn tuổi, có một thị nữ không an phận, lợi dụng lúc canh đêm lén cởi quần áo, định trèo lên giường hắn.
Tạ Chiếu phát hiện, sợ đến tái mặt, trực tiếp đá cả người lẫn chăn ra ngoài sân.
Cuối cùng, vì tội quyến rũ chủ tử, nàng ta bị Hầu phu nhân ra lệnh đ//ánh ba mươi trượng.
Ta đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn nàng ta chịu phạt.
M//áo tươi loang lổ nhuộm đỏ phiến đá xanh, từng giọt, từng giọt rơi xuống, dính nhớp và tanh tưởi.
Ta cầm giẻ lau sàn, quỳ xuống chùi từng vệt một. Lau rất lâu, lau đến khi cổ tay mỏi nhừ, vậy mà mùi m//áo tanh vẫn cứ lởn vởn trong không khí.
Thị nữ kia chịu không nổi hình phạt, chưa đến ba mươi trượng đã t//ắt th//ở.
Không lâu sau, đến lượt ta trực canh đêm. Trong giấc ngủ, ta lại mơ thấy nàng.
Nàng đứng đó, nước mắt tuôn không ngớt, cứ khóc mãi không thôi.
Ta chẳng hiểu vì sao, cũng bật khóc theo nàng.
Tỉnh dậy, thấy Tạ Chiếu đang ôm ta trong lòng.
Có lẽ giữa đêm bị tiếng nức nở của ta đ//ánh thức, hắn học theo dáng vẻ ngày xưa ta chăm hắn khi ốm, nhẹ nhàng vỗ lưng ta an ủi:
“Tỷ tỷ đừng sợ, tỷ không giống bọn họ. Tỷ là người quan trọng nhất trong lòng ta.”
Lúc ấy hắn nói ta khác với họ. Nhưng... khác ở đâu?
Sau cùng, ta và họ chẳng phải cũng chẳng khác gì nhau?
Ta dù là tỳ nữ, nhưng từng liều mạng cứu lấy hắn.
Nói ta là ân nhân cứu mạng của hắn, chẳng hề quá lời.
Ta luôn xem hắn là chủ tử, là đệ đệ.
Vậy mà hắn lại lấy oán báo ơn, muốn thu ta làm thiếp.
Thế nên ta đã nói rõ với hắn:
“Nô tỳ ở quê từng có một mối hôn ước thanh mai trúc mã, chàng ấy đã lên kinh dự thi, chẳng bao lâu nữa sẽ quay về chuộc thân cho nô tỳ để thành thân.”
Nghe ta nói vậy, Tạ Chiếu tức đến bật cười:
“Ánh Hà, ngươi đúng là vô lý đến hết thuốc chữa!”
Hắn cho rằng ta ghen tuông, dựng chuyện lừa dối hắn.
Nhưng ta thực sự có hôn ước ấy, là chuyện có thật.
2.
Ba ngày trước khi Tạ Chiếu thành thân, ta đã chủ động đến cầu xin Đại phu nhân cho ta được rời khỏi phủ.
Sau mười một năm ở Hầu phủ, ta nay đã mười chín tuổi – cái tuổi mà bên ngoài người ta đã sớm yên bề gia thất, con cái đề huề.
Có lẽ vì ta luôn ở cạnh Tạ Chiếu, nên khắp phủ trên dưới đều ngầm mặc định rằng một ngày nào đó, ta sẽ trở thành người của hắn.
Chỉ đợi tân phu nhân bước chân vào cửa, hắn sẽ nạp ta làm thiếp.
Nghe ta nói muốn xuất phủ, Vân ma ma đứng hầu bên Đại phu nhân không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt đầy bất ngờ nhìn ta.
Còn Đại phu nhân vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng đoan trang, giọng điệu mềm mỏng mà không kém phần sâu sắc:
“Ánh Hà, ngươi thật sự đã suy nghĩ kỹ chưa? Ngươi có thể buông bỏ hết mọi thứ ở Hầu phủ này không?”
Ta lớn lên ở nơi này, trong mắt bọn họ, ta chẳng khác nào một đứa trẻ được nuôi dạy dưới tay họ.
Nhưng rốt cuộc, ta vẫn là một nô tỳ.
Nơi này chưa từng là nhà của ta, cũng không phải nơi ta thuộc về. Có gì mà không thể từ bỏ?