Một năm sau, Quý thẩm cũng qua đời vì bệnh.
Từ đó, Quý Hoài chính thức trở thành cô nhi, một mình chống chọi giữa đời.
Bà bệnh nặng, thuốc men đắt đỏ, số bạc ít ỏi còn lại trong nhà họ Quý bị vét sạch chỉ trong thời gian ngắn.
Suốt hai năm sau, mẹ ta vẫn thường giúp đỡ chàng khi thì nửa cái bánh bao, khi thì một củ khoai nướng.
Chàng chưa từng than thở hay chê bai thứ gì. Người đưa gì, chàng ăn nấy.
Có lòng biết ơn, chàng luôn tìm cách đáp trả – thay mẹ ta chẻ củi, gánh nước, quét dọn, lại còn tranh thủ dạy ta học chữ sau giờ học.
Khi đó, ta rất ỷ lại vào chàng. Đi đâu cũng bám theo, giống hệt một cái đuôi nhỏ.
Lũ trẻ trong làng trêu ghẹo gọi chàng là “chồng nuôi từ bé” của ta, ta liền xù lông xù cánh lên, lao vào đ//ánh nhau với tụi nó.
Có lần, đúng lúc Quý Hoài gánh nước về, vừa hay thấy ta đang túm cổ áo một đứa bé mà đ//ánh.
Thấy ta bị giật rụng vài lọn tóc, chàng xót xa, dịu dàng xoa đầu ta.
Ta ngẩng đầu lên, mắt hoe đỏ, nghẹn ngào hỏi:
“Ca ca, sau này huynh còn chịu lấy muội làm nương tử không?”
Chỉ vì lúc đ//ánh nhau, đứa bé kia nói: “Con gái mà hung dữ vậy, sau này tao mà là Quý Hoài, cũng chẳng thèm cưới làm vợ.”
Lời đó khiến lòng ta nhói một cái.
Nghe ta hỏi, mặt Quý Hoài đỏ ửng như bị nắng thiêu, bàn tay đang xoa đầu ta bỗng siết chặt.
Ta khẽ rên lên một tiếng vì đau, chàng giật mình vội buông tay, rồi nâng mặt ta lên, nhẹ nhàng nói:
“Sẽ.”
Chàng nói khẽ, nhưng từng từ rơi vào tai ta như khắc sâu vào lòng.
“Ca ca nhất định sẽ cưới Tiểu Hà làm nương tử.”
Ta lập tức nhoẻn miệng cười, chui tọt vào lòng chàng, vừa nước mắt vừa nước mũi đều lau sạch vào vạt áo của chàng.
Khi đó, trong làng ai cũng gọi nhau bằng biệt danh.
Mẹ sinh ta đúng giữa mùa hạ, lúc hoa sen trong ao nở rộ rực rỡ.
Vì thế, mọi người gọi ta là Tiểu Hà.
Lá sen xanh rì trải dài tít tắp, hoa sen hồng nhạt nghiêng mình đón nắng sớm.
Cái tên Giang Ánh Hà mà ta có bây giờ, chính là Quý Hoài đặt cho ta.
Tiên sinh trong học viện biết hoàn cảnh nhà chàng khốn khó, thương cho một nhân tài bị vùi dập, liền miễn học phí cho chàng học tiếp.
Sau đó, đúng như kỳ vọng của mọi người, chàng thi đậu vào Vân Thâm thư viện ở Thanh Châu – nơi tụ hội toàn những nhân tài kiệt xuất. Cái danh “thần đồng” năm xưa, quả thực không phải chỉ là lời đồn.
Thế nhưng năm thứ hai khi chàng vừa nhập học, mẹ ta vì khó sinh mà qua đời.
Chưa đầy hai tháng sau, cha đã tái hôn.
Người vợ kế ấy vừa bước chân vào cửa, khắp trong ngoài nhà liền không còn chốn dung thân cho ta.
Ta khi đó chỉ biết gom hết hy vọng gửi gắm vào Quý Hoài – tin rằng chàng sẽ học thành tài ở Vân Thâm thư viện, một ngày nào đó đỗ Trạng nguyên, làm quan to, rồi đường đường chính chính quay về rước ta đi.
Chỉ cần như thế, tương lai ắt sẽ có lối thoát, cuộc đời ắt sẽ đổi thay.
Nhưng ta chờ mãi, chờ mãi…
Thứ cuối cùng chờ được, lại là tin mẹ kế mang thai.
Và vì một “đứa em trai” còn chưa ra đời, cha đã không chút do dự bán ta vào Hầu phủ.
Khi Quý Hoài ở Thanh Châu biết tin, mọi chuyện đã là chuyện của nửa năm sau.
Chúng ta cách nhau ngàn dặm, ngoài việc gửi thư, chàng chẳng thể làm được gì khác – chỉ biết viết cho ta đôi dòng, bảo ta kiên nhẫn chờ chàng.
Nhưng mười một năm… thực sự là một quãng đời quá dài.
Dài đến mức ta cứ ngỡ mình đã quên dáng vẻ của chàng.
Thế mà giây phút này, khi đứng trước chàng – ta mới bàng hoàng nhận ra: ta chưa từng quên, dù chỉ một ngày.
“Tiểu Hà lớn rồi…”
Chàng nhìn ta, ánh mắt dịu dàng như nước.
Bàn tay đưa lên, khẽ xoa nhẹ đỉnh đầu ta như năm xưa.
Nhưng khi thấy đôi mắt ta đỏ hoe, chàng khựng lại, rồi khẽ thở dài.
“Xin lỗi…”
Chàng lắc đầu, giọng nghèn nghẹn.
“Là ta đã đến muộn quá rồi.”
Chỉ một câu nói, bức tường kìm nén trong lòng ta hoàn toàn sụp đổ.
Ta không thể kiềm lòng, lao vào lòng chàng mà bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
4.
Quý Hoài dùng tiền tích cóp của mình chuộc thân cho ta.
Chàng vừa đến kinh thành liền vội vã đến tìm ta, còn chưa tìm được chỗ ở, thế là bảo ta đợi chàng nửa ngày nữa, chàng sẽ đến đón ta sau khi đã ổn định.
Chào từ biệt Đại phu nhân xong, ta đang nghĩ cách làm sao để trốn khỏi tai mắt của Tạ Chiếu, lén lút rời khỏi Hầu phủ thì đột nhiên bị người khác chặn lại.
Người đến trông lạ mắt, ta chưa từng thấy trong Hầu phủ.
Nàng nói, tân phu nhân muốn gặp ta.
Lúc này ta mới biết, nàng là thị nữ thân cận của tân phu nhân.
Lần nữa trở lại viện ta đã ở nhiều năm, đập vào mắt là một màu đỏ rực rỡ.
Tạ Chiếu vẫn đang ở bên ngoài tiếp đãi khách khứa, trong nhà chỉ có Thôi Anh Châu và thị nữ của nàng.
Thấy ta, nàng trước tiên không động thanh sắc mà đánh giá hai lần, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của ta, khẽ nhíu mày.
Trong lòng ta không khỏi cảm thán, mỹ nhân quả là mỹ nhân, ngay cả nhíu mày cũng đẹp như vậy.
“Ngươi chính là thị nữ thân cận đã hầu hạ phu quân mười mấy năm sao?”
Ngay cả giọng nói cũng hay đến vậy.
“Bẩm phu nhân, là nô tỳ.”
Chỉ thấy ma ma bên cạnh Thôi Anh Châu ghé vào tai nàng không biết nói gì, ánh mắt của Thôi Anh Châu hơi do dự một giây.
Lần nữa nhìn về phía ta, nàng lại kiên định lắc đầu.
“Ma ma, người không cần nói nữa.”
Nàng từ chối đề nghị của ma ma, chỉ một ánh mắt nhìn qua, thị nữ phía sau nàng liền đặt chiếc hộp trong tay xuống trước mặt ta.
Ta không hiểu, mở ra xem, suýt chút nữa không bị chói mắt.
Đầy một hộp vàng bạc châu báu!
“Hôm nay ngươi ra khỏi phủ đi.”
Thôi Anh Châu bưng trà nhấp một ngụm.
Ánh mắt nhìn ta vừa cao ngạo lại vừa mang theo một tia thương hại.