1
Ngày ký vào đơn ly hôn, chồng tôi – Lục Trầm Chu – lạnh nhạt nói:
“Tô Vãn, cả đời này em cũng không thể trở thành người rực rỡ như Tần Vi.”
Đầu ngón tay tôi đang cầm bút khẽ run lên. Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Anh ta ngồi đối diện, áo sơ mi trắng phẳng phiu, vest đen vừa vặn, gương mặt vẫn điển trai như ngày nào. Chỉ là trong đôi mắt ấy – đôi mắt từng có lúc dịu dàng với tôi – giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo và chán ghét không chút che giấu.
Tần Vi, ánh trăng trắng muốt trong lòng anh ta, là nghệ sĩ piano nổi tiếng quốc tế vừa trở về nước, được bao người tung hô và ngưỡng mộ.
Còn tôi, trong miệng anh ta, chỉ là người đàn bà tẻ nhạt, vô dụng, “không xứng” giữ vị trí Lục phu nhân suốt ba năm qua.
Trái tim tôi như bị hàng nghìn mũi kim nhỏ đâm vào, đau rát và tê dại. Cảm giác ấy nhanh chóng bị sự trống rỗng bao trùm, chẳng còn cảm xúc nào đủ sức trồi lên nữa.
Ba năm hôn nhân, tôi gác lại mọi góc cạnh sắc sảo của bản thân, rửa tay nấu nướng, ngoan ngoãn dịu dàng, hy vọng có thể làm tan băng nơi trái tim anh ta.
Đổi lại, chỉ là một câu phán lạnh lùng:
“Em không bằng cô ấy.”
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Khóe môi khẽ cong, tôi dứt khoát ký tên mình ở cuối trang giấy — Tô Vãn.
Nét chữ bay bổng, phóng khoáng, mang theo một luồng khí mạnh mẽ vừa được giải phóng, hoàn toàn khác với nét chữ rụt rè, nhún nhường mà anh ta từng quen nhìn suốt ba năm qua.
Lục Trầm Chu dường như nhận ra điều gì đó khác lạ, liếc nhìn chữ ký của tôi nhưng chẳng buồn để tâm. Có lẽ, trong mắt anh ta, tôi chưa bao giờ đáng để bận lòng.
Anh ta đẩy một tập tài liệu phụ qua bàn, giọng điệu công thức, xa cách:
“Về tài sản, ngoài căn nhà này, tôi sẽ bồi thường thêm cho em 5 triệu tệ và một căn hộ ở trung tâm thành phố. Như vậy là đủ để em sống sung túc cả đời. Tô Vãn, chúng ta nên dừng lại ở đây. Đừng làm khó nhau nữa.”
Tôi nhìn anh ta, bỗng bật cười.
Không phải nụ cười dịu dàng, lấy lòng như trước, mà là một nụ cười nhàn nhạt, pha chút giễu cợt, chút hờ hững, tựa như chẳng còn gì trên đời này có thể khiến tôi bận tâm.
“Lục tổng thật hào phóng.” – giọng tôi nhẹ, nhưng từng chữ lại vang rõ ràng trong tai anh ta – “Chỉ tiếc là… tôi không cần.”
Tôi đứng dậy, đẩy bản phụ lục trở lại phía anh ta, chỉ mang theo phần đơn ly hôn của mình.
“Trừ những đồ cá nhân tôi mang đến, một cây kim, sợi chỉ của nhà họ Lục, tôi cũng không lấy.” – Tôi cầm chiếc túi vải cũ treo trên ghế, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi vốn chẳng tồn tại, khẽ cười – “Còn việc tôi sống thế nào sau này… không cần Lục tổng bận tâm.”
Lúc này, Lục Trầm Chu khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn tôi như thể lần đầu tiên nhận ra người phụ nữ trước mặt.
Tôi – Tô Vãn, vẫn chỉ mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, quần jean xanh, mặt mộc như ba năm qua. Nhưng trong mắt tôi, thứ anh ta thấy không còn là sự ngoan ngoãn, cúi đầu, mà là ánh lửa lạnh băng – trong trẻo, sắc bén, mang một áp lực xa lạ khiến anh ta bỗng thấy bất an.
Một cảm giác rất nhỏ thoáng lướt qua lòng anh ta, nhưng nhanh chóng bị sự khó chịu nuốt chửng. Trong mắt anh ta, tất cả những gì tôi thể hiện, chẳng qua lại là một chiêu trò cũ rích để thu hút sự chú ý – vừa nực cười, vừa đáng thương.
“Tuỳ cô.” – anh ta hờ hững dời mắt, giọng điệu lạnh nhạt như phán quyết cuối cùng – “Hy vọng cô nói được thì làm được.”
Tôi xách chiếc vali nhỏ dưới chân, xoay người rời đi, không chút do dự, không một ánh nhìn ngoái lại.
Khi đến cửa, tôi dừng lại, không quay đầu, chỉ thản nhiên nói:
“À, còn một chuyện nữa, Lục Trầm Chu.”
“Gì?” – giọng anh ta hời hợt, chẳng buồn để tâm.
Tôi mỉm cười, giọng nhẹ mà bén như dao:
“Không phải ai cũng thích phát sáng trong một cái hố phân. Anh với Tần Vi… quả thật rất xứng.”
Nói xong, tôi mở cửa bước ra, và không bất ngờ chút nào khi phía sau vang lên tiếng gầm giận dữ:
“Tô Vãn! Cô…!”
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi, chặn đứng mọi âm thanh, mọi quá khứ.
Ánh nắng ngoài trời hơi gắt, tôi giơ tay che mắt, hít một hơi thật sâu — hương vị của tự do len vào từng tế bào.
Thật tốt.
Chiếc xiềng mang tên “Lục phu nhân” cuối cùng cũng được tháo xuống.
Lục Trầm Chu mãi mãi sẽ không biết — người vợ mà anh ta vứt bỏ như rác rưởi ấy, rốt cuộc có thân phận thế nào.
Và càng không thể ngờ, “ánh sáng” mà anh ta cùng Tần Vi ra sức bám víu, những “nguồn tài nguyên thượng lưu” mà họ khao khát, với tôi — chỉ là trò chơi nhàn nhã trong lòng bàn tay.
2
Rời khỏi căn biệt thự xa hoa mà lạnh lẽo ấy, tôi gọi taxi trở về một căn hộ cũ kỹ trong trung tâm thành phố.
Đó là căn nhà mẹ tôi để lại. Nhỏ, nhưng ấm cúng, tràn đầy hơi thở của cuộc sống. Ba năm qua, thỉnh thoảng tôi vẫn lén trở về đây — chỉ ở nơi này, tôi mới có thể sống thật với chính mình, dù chỉ trong chốc lát.
Tôi mở chiếc tủ đã phủ bụi, từ bên trong ôm ra một chiếc laptop cũ đã theo tôi nhiều năm.
Nhấn nút nguồn — màn hình sáng lên, giao diện quen thuộc hiện ra.
Đầu ngón tay tôi lướt trên bàn phím, nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh. Những dòng mã phức tạp ào ào hiện lên rồi biến mất, tốc độ chóng mặt.
Không lâu sau, một giao diện liên lạc mã hóa bật lên.
Ngay lập tức, tin nhắn nổ tung trên màn hình:
【J thần! Cuối cùng ngài cũng online rồi!】
【Lão đại! Ba năm rồi đấy! Ngài có biết chúng tôi đã sống thế nào không?!】
【Liên minh hacker quốc tế treo thưởng 1 triệu USD chỉ để tìm tung tích ngài!】