3
Xử lý xong mọi việc bên mảng hacker, điện thoại tôi reo.
Một cuộc gọi quốc tế.
Tôi nhấn nút nhận, giọng nói trôi chảy bằng tiếng Ý vang lên nhẹ nhàng:
“Ciao, Giovanni.”
Ở đầu dây bên kia, giọng nam cao đầy cảm xúc của một người Ý vang dội:
“Ôi! Sue thân yêu của tôi! Cuối cùng em cũng chịu nghe điện thoại rồi!
Chúa ơi, ba năm qua em biến đi đâu thế? Nữ thần cảm hứng bắt em đi mất à?!
Bộ sưu tập mới của em đâu rồi? Milan, Paris — các buyer sắp nổ tung điện thoại của tôi rồi! Không có thiết kế của em, sàn diễn của tôi như mất linh hồn vậy đó!”
Người đang nói là Giovanni, nhà sáng lập kiêm giám đốc sáng tạo của thương hiệu thời trang hàng đầu thế giới Luminous — cũng là người bạn tri kỷ khác tuổi của tôi.
Còn tôi — Tô Vãn, hay trong giới thời trang quốc tế gọi là Sue, chính là nhà thiết kế gốc Hoa thiên tài và bí ẩn nhất thế giới.
Phong cách của tôi táo bạo, nổi loạn, đầy chất nghệ thuật. Mỗi khi bộ sưu tập mới ra mắt, đều lập tức cháy hàng, khiến cả giới thời trang chao đảo. Nhưng tôi rất hiếm khi xuất hiện — không phỏng vấn, không chụp hình, không công khai mặt thật. Báo chí gọi tôi là “nhà thiết kế bóng ma”.
Ba năm trước, tôi nói muốn tạm nghỉ để tìm lại cảm hứng sống. Giovanni khi ấy gào khóc, vật vã, nhưng cũng đành chịu.
Tôi nghe anh ta than thở mà khẽ cười:
“Sắp rồi, Giovanni. Tôi đã tìm thấy nguồn cảm hứng mới.”
“Thật sao?!” – giọng anh ta lập tức cao vút tám tông, phấn khích tột độ. – “Là gì vậy? Mau nói cho tôi nghe đi!”
Tôi khẽ nhấp ngụm cà phê, giọng nhẹ nhàng mà sâu lắng:
“Là hương vị của tự do… và báo thù.
Cho tôi một tuần. Tôi sẽ gửi anh bản phác thảo của bộ sưu tập mới — ‘Phoenix’.”
“Phoenix! Tái sinh từ tro tàn!
Chỉ nghe tên thôi tôi đã thấy máu sôi rồi!
Sue, tôi biết mà — em chưa bao giờ khiến tôi thất vọng!” – Giovanni hét lên phấn khích. – “À đúng rồi! Tháng sau ở Thượng Hải có một buổi dạ tiệc thời trang – từ thiện tầm cỡ quốc tế. Người được mời trình diễn chính là Tần Vi, cô nghệ sĩ piano đang nổi đình nổi đám mới về nước đó…”
“Cô ta sẽ đến biểu diễn,” Giovanni nói tiếp, giọng đầy khinh bỉ. “Và còn muốn mượn bộ váy cao cấp mùa này – ‘Giấc Mơ Tinh Tú’ của chúng ta để mặc trên sân khấu! Tôi vốn định từ chối rồi, chiếc váy đó là kiệt tác của em mà. Với khí chất giả tạo như cô ta, mặc vào chẳng khác nào vẽ rắn thêm chân!”
Tần Vi? Muốn mượn váy của tôi?
Ánh mắt tôi lạnh dần đi.
“Từ chối cô ta.” – Tôi nói, giọng điệu bình thản nhưng dứt khoát.
“À… nhưng mà,” Giovanni lúng túng, “cô ấy nổi tiếng lắm ở Trung Quốc, bên bộ phận marketing cho rằng đó là một cơ hội quảng bá tốt—”
“Tôi nói, từ chối.” – Giọng tôi không hề cao, nhưng lại chứa một quyền uy tuyệt đối, không cho phép phản bác.
“‘Giấc Mơ Tinh Tú’ — cô ta không xứng đáng. Ngoài ra, thay mặt thương hiệu, hãy gửi thiệp mời đặc biệt đến một người tên là Tô Vãn.”
Giovanni thoáng ngẩn người.
“Tô Vãn? Cô ấy là ai vậy?”
Tôi nhìn ra cửa sổ, nụ cười nhạt ánh lên trong đáy mắt, giọng nhẹ mà chắc như thép:
“Cô ấy sẽ là nàng thơ duy nhất và vĩnh hằng của bộ sưu tập Phoenix.”
“OK! OK! Tất cả theo ý em, nữ thần của tôi!” – Giovanni vừa ngạc nhiên, vừa phấn khích. Dù trong lòng còn trăm mối nghi ngờ, anh ta chưa từng một lần chống lại quyết định của tôi.
Cúp máy, tôi mở phần mềm thiết kế.
Ba năm im lặng, giờ phút này, nguồn cảm hứng trào dâng như dòng lũ phá vỡ mọi đê chắn.
Bàn phím và bút cảm ứng trở thành vũ khí của tôi. Những đường nét, gam màu và chất liệu hòa quyện trong từng cú chạm, tạo nên đôi cánh phượng hoàng rực lửa, lộng lẫy và kiêu hãnh, mang trong mình sức mạnh xé toang mọi bóng tối.
Lần này —
Tôi sẽ không còn che giấu ánh sáng của chính mình nữa.
4
Một tuần sau khi ly hôn, tôi bận rộn xử lý công việc của “J” và “Sue”, đồng thời còn dùng thêm một thân phận khác — nhà điều chế nước hoa hàng đầu thế giới “Ethereal” — để lịch sự từ chối lời mời hậu hĩnh từ phòng làm việc của Tần Vi, người muốn tôi thiết kế riêng cho cô ta một mùi hương “độc nhất vô nhị”.
Cuộc sống của tôi giờ vừa tự do vừa đầy sức sống.
Còn Lục Trầm Chu, thì ngược lại.
Sau cú thất bại ê chề ở dự án “Con Mắt Tương Lai”, anh ta như ngồi trên đống lửa. Dốc hết mối quan hệ để truy tìm danh tính thật của “J”, nhưng kết quả — vẫn chẳng có gì.
Cùng lúc đó, tin đồn về việc Tần Vi bị từ chối mượn váy cao cấp, rồi đặt làm nước hoa riêng cũng bị bác lan nhanh trong giới thượng lưu.
Hình tượng “nữ thần hoàn mỹ” của cô ta bắt đầu sứt mẻ, khiến cô không ít lần tìm đến Lục Trầm Chu để than thở, làm nũng, đổ lỗi cho người khác.
Có lẽ vì muốn tìm lại chút tự tôn, hoặc chỉ để xem tôi sau khi ly hôn sẽ “thảm hại” đến đâu, Lục Trầm Chu cho trợ lý gọi điện đến tôi, giọng điệu ban ơn mà nói:
“Lục tổng vì nể tình cũ, sẵn sàng cho cô một công việc ổn định ở tập đoàn — vị trí nhân viên văn phòng.”