01
Mưa cuối thu mang theo giá lạnh, rơi từng giọt lạnh lẽo lên mặt ta.
Ta không thể tin vào mắt mình khi thấy Thẩm Bạch xuất hiện ở buổi tuyển chọn nữ y lần này. Với thân phận Thừa tướng, hắn vốn không nên nhúng tay vào việc này, vậy mà vẫn cứ cố tình can dự.
“Hầu hạ Thánh thượng, cần phải tỉ mỉ cẩn thận.”
Thẩm Bạch vận triều phục đỏ sẫm, chỉ vào chút bã th//uốc vương trên mặt đất, giọng lạnh như băng: “Giang Chiếu Nguyệt rõ ràng không đạt tiêu chuẩn. Ý kiến của ngài thế nào, Thái y lệnh đại nhân?”
Ngay sau đó, hắn quay sang nhìn muội muội thứ xuất của ta là Giang Chiếu Liên, khẽ gật đầu chỉ định: “Nàng thì lại tỉ mỉ. Chọn nàng đi.”
Thái y lệnh vội lau mồ hôi trên trán, đến giờ vẫn chưa kịp phản ứng vì sao Thừa tướng đại nhân – người xưa nay không can dự chuyện vụn vặt – lại đột ngột nhúng tay vào tuyển chọn một nữ y nho nhỏ.
“Thừa tướng nói rất phải.” Thái y lệnh phụ họa, rồi quay sang ta: “Giang cô nương, cô đã bị loại, mời rời đi.”
Tuyển chọn nữ y vốn có quy chế rõ ràng, nhưng bị Thừa tướng đương triều đích thân chỉ mặt mắng mỏ như ta thì đúng là xưa nay chưa từng có.
Ta siết chặt tay áo, không thể chịu nổi những ánh mắt giễu cợt và dò xét xung quanh, đành quay người rời đi.
Vì đi quá gấp, ta quên mang ô, cứ thế một mình rảo bước trong con ngõ nhỏ trong cung, mặc cho cơn mưa bụi ướt đẫm cả người.
Chẳng rõ Thẩm Bạch đuổi theo từ lúc nào, hắn che ô bước đến, phía sau còn dẫn theo Giang Chiếu Liên.
“Tỷ sao lại bỏ chạy thế?”
Giang Chiếu Liên từ trước đến nay chưa từng hòa thuận với ta, nay thắng được trong cuộc tuyển chọn, tất nhiên mượn cơ hội châm chọc: “Cái câu gì nhỉ? Ừm… Trối ch//ết mà trốn, phải chăng?”
Gương mặt nàng đầy vẻ đắc ý, ánh mắt như thể đang nhìn kẻ thất bại. Ta không thèm nhìn nàng, chỉ nhìn thẳng vào Thẩm Bạch: “Tại sao?”
Vì sao phải cố ý bắt lỗi ta? Rõ ràng chuyện tuyển chọn nữ y chẳng liên quan đến hắn, vậy mà vẫn cứ xen vào.
Thẩm Bạch thở dài:
“Chiếu Nguyệt, chẳng qua là thua Chiếu Liên một lần mà thôi, phản ứng lớn như vậy làm gì? Muội muội ngươi muốn, ngươi làm tỷ tỷ, nhường một chút thì có gì sai?”
“Là nữ tử, sao có thể ghen tuông, kiêu căng? Lần này coi như là một bài học dành cho ngươi.”
“... Nữ y trong cung thân phận cũng thấp kém, sao phải chấp nhất như thế?”
Ta siết chặt nắm tay. Từ đầu đến cuối, Thẩm Bạch chưa từng hỏi ta vì sao lại tham gia tuyển chọn.
“Là lỗi của muội, nên nhường cho tỷ tỷ mới phải.”
Giang Chiếu Liên yếu ớt nói, ánh mắt liên tục liếc nhìn về phía Thẩm Bạch.
Ta vốn không phải người dễ nhẫn nhịn, liền trừng mắt quát:
“Ngươi tự biết bản thân có bao nhiêu bản lĩnh, còn dám nói nhường ta?”
“Giang Chiếu Liên, chỉ với y thuật mèo cào của ngươi, cũng xứng khám bệnh cho Hoàng đế sao? Chớ để vài ngày sau đã bị Thái y viện trục xuất khỏi cung!”
Sắc mặt Giang Chiếu Liên xám như tro. Nàng vốn y thuật tầm thường, nếu không nhờ Thẩm Bạch, tuyệt đối không thể được chọn.
“Đủ rồi!”
Thẩm Bạch chau mày, lên tiếng bênh vực Giang Chiếu Liên:
“Chiếu Nguyệt, sao ngươi chẳng có lấy nửa phần nhu thuận như Chiếu Liên? Ngươi xem bộ dạng kiêu căng này của mình đi! Làm sao có thể hầu hạ Thánh thượng chu toàn? Lần này, coi như là cho ngươi một bài học, nhớ lấy!”
Ta giận đến mức đầu ngón tay run rẩy, giây tiếp theo liền vung tay tát thẳng vào mặt Thẩm Bạch:
“Thẩm Bạch, ngươi cho rằng ngươi là Thừa tướng thì có thể tùy tiện giáo huấn ta sao?”
“Ngươi là cái thứ gì mà cũng xứng dạy dỗ ta – Giang Chiếu Nguyệt?”
Giang Chiếu Liên còn định mở miệng, nhưng bị ánh mắt ta lườm cho sợ đến im bặt, e rằng ta sẽ tát nàng thêm một cái.
Nghĩ lại bao năm lớn lên cùng Thẩm Bạch, từng có lúc ta cũng động lòng với hắn.
Nhưng hành động thiên vị trắng trợn vừa rồi của hắn, đã khiến ta hoàn toàn thất vọng.
Trước mặt hắn, ta xé một mảnh áo trên người, ném thẳng vào mặt hắn:
“Thẩm Bạch, ngươi với ta – như chiếc áo này – từ nay đoạn tuyệt ân tình!”
Dứt lời, mặc kệ vẻ mặt cứng đờ trắng bệch của hắn, ta xoay người, dứt khoát rời đi.
02
“Chiếu Nguyệt đúng là có phúc khí, được tiến cung, nói không chừng còn có thể làm quý phi ấy chứ.”
“Đâu như Chiếu Liên, chỉ là nữ y, cả ngày không thấy mặt Thánh thượng.”
Nghe tin ta không được chọn làm nữ y, kế mẫu vội vàng chạy tới châm chọc mỉa mai.
Có thể tiến cung làm phi tần vốn là chuyện vui lớn.
Nhưng đương kim Hoàng đế là bạo quân ai ai cũng biết, hậu cung đến nay vẫn trống không.
Từng có đại thần đưa con gái tiến cung, chưa đầy ba ngày, nàng ta đã ch//ết bất đắc kỳ tử.
Sau đó có vài người không cam tâm, tiếp tục tiến cử nữ nhi, kết quả cũng lần lượt ch//ết vì “tai nạn”.
Bất kỳ phụ mẫu nào yêu thương con gái đều không nỡ để con vào cung.
Nhưng phụ thân ta lại là kẻ mơ mộng vinh hoa, muốn bám lấy quyền quý.
Không có con trai, ông ta chỉ có thể đặt kỳ vọng lên con gái.
Mà nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ là ai?
Dĩ nhiên là Hoàng hậu.
Dựa vào công trạng năm xưa của tổ phụ ta khi liều mình vì quốc, ông ta mặt dày đi cầu xin cơ hội cho con gái tiến cung.
Ta và Giang Chiếu Liên đều không muốn vào cung, nên mới cố tình tham gia tuyển chọn nữ y, mong lấy cớ thoái thác.
Ban đầu ta ngỡ mình sẽ đậu, tránh được cung cấm, ai ngờ bị Thẩm Bạch phá hỏng tất cả.
Giờ thì hay rồi – ta bắt buộc phải tiến cung.
Mẹ ruột ta mất sớm, mọi chuyện trong phủ đều giao cho kế mẫu quản lý.