4.
Sáng sớm hôm sau, khi ta thức dậy, Tiêu Dung Tư đã mặc chỉnh tề.
Ta vội vàng dậy giúp hắn đội mũ miện.
“Trẫm ngủ rất ngon, tối nay lại đến đây.” Hắn nói.
Ta gật đầu, chỉnh lại long bào cho hắn: “Có cần thần thiếp chuẩn bị bữa tối không?”
“Không cần.” Tiêu Dung Tư xua tay: “Tối nay còn có chính sự, chỉ đến ngủ thôi.”
Liên tiếp mười lăm ngày, Tiêu Dung Tư đều nghỉ lại Trường Lạc cung.
Danh tiếng của ta lan truyền khắp hậu cung, người người xôn xao, rằng bạo quân đổi tính rồi.
Sủng ái một vị tân phong Mỹ nhân, không những không đánh ch//ết, mà còn ngày ngày ân sủng.
Về phần ta, chỉ muốn nói… thật sự chúng ta chỉ ngủ thôi, cái gì cũng chưa làm cả!
Thế nhưng trong mắt người ngoài, ta vẫn là sủng phi được Hoàng thượng ân sủng hết mực.
Bởi vì có ta, dạo gần đây Tiêu Dung Tư không còn mắng người, cũng chẳng còn đánh phạt ai.
Nhờ vào thánh sủng, ta được phép tự do đi lại trong hoàng cung.
Chỉ là, ta không ngờ sẽ gặp lại Thẩm Bạch.
Thị nữ của ta đã trở về cung lấy áo choàng, nhất thời trong hành lang chỉ còn ta và hắn bốn mắt nhìn nhau.
Ta lập tức xoay người toan rời đi.
Thẩm Bạch lại bước tới kéo tay ta lại:
“Chiêu Nguyệt! Vì sao nàng lại vào cung?! Nàng sao có thể giấu ta mà nhập cung?! Chẳng phải đã hẹn, chờ ta tới cầu thân ư?!”
Ta hất tay hắn ra, lúc này mới nhìn rõ sắc mặt tiều tụy của Thẩm Bạch.
“Thẩm đại nhân, ngài còn ra thể thống gì nữa!”
Ánh mắt ta tràn đầy chán ghét:
“Hiện tại ta là phi tần của Hoàng thượng, ngài lôi lôi kéo kéo như thế, ngài không cần danh tiết, nhưng ta thì còn cần mạng sống!”
“Rõ ràng nàng phải là thê tử của ta!”
Thẩm Bạch giọng nói có phần kích động.
Ta chỉ cảm thấy hắn thần trí điên đảo:
“Hiện giờ ta đã là phi tử của bệ hạ! Thẩm đại nhân, xin hãy tự trọng!”
Sắc mặt Thẩm Bạch trắng bệch:
“Hôm ấy ta đến phủ cầu thân, phụ thân nàng lại nói nàng đã nhập cung rồi… Chiêu Nguyệt, vì sao nàng không nói với ta?!
Ta hôm đó chẳng qua chỉ muốn dạy nàng một chút bài học, mà nàng lại lấy đó để trừng phạt ta ư?!”
“Thẩm ái khanh định dạy bảo mỹ nhân của trẫm điều gì vậy?”
Giọng nói của Tiêu Dung Tư đột nhiên vang lên sau lưng, ta vội quay lại, chỉ thấy bên cạnh ngài còn có một nam tử và hai vị thái giám đi theo.
Ta lập tức kéo giãn khoảng cách với Thẩm Bạch:
“Thần thiếp tham kiến bệ hạ.”
Thẩm Bạch cũng khom mình hành lễ:
“Vi thần tham kiến bệ hạ.” Hắn lại gật đầu chào nam nhân đứng sau lưng Hoàng đế:
“Thái úy đại nhân vẫn an khang chứ?”
“Thừa tướng đại nhân bình an.” Thái úy Tạ Nhiên nhẹ nhàng đáp lễ.
Thì ra hắn chính là Tạ Nhiên – người mười bảy tuổi đã phong tước Lang Cư Hư*, đệ nhất chiến thần Đại Triều. Nhưng nhìn qua… sao lại trắng trẻo giống như tiểu bạch kiểm?
(*Lang Cư Hư là một danh hiệu tôn vinh võ tướng có công đại thắng Hung Nô.)
Tiêu Dung Tư nhếch môi, giọng điệu thản nhiên:
“Vừa rồi trẫm nghe Thẩm ái khanh nói muốn dạy bảo mỹ nhân của trẫm một chút.”
“Thẩm ái khanh đúng là bản lĩnh lớn thật, cả hậu cung của trẫm mà cũng dám nhúng tay vào!”
Tuy giọng điệu Hoàng thượng vẫn bình thản, nhưng Thẩm Bạch đã sợ tới mức quỳ rạp xuống đất:
“Vi thần đáng ch//ết! Vừa rồi chỉ là đùa vui cùng nương nương mà thôi, mong bệ hạ thứ tội!”
Tiêu Dung Tư liếc nhìn ta, rồi lại nhìn Thẩm Bạch, bất ngờ bật cười khẽ một tiếng.
“Giang mỹ nhân hầu hạ trẫm cũng được một thời gian, e là nên thăng vị phân một chút, kẻo lại có người tùy tiện mắng mỏ ái phi của trẫm.”
Ngài bỗng đổi giọng, quay sang tiểu thái giám bên cạnh phân phó:
“Truyền ý chỉ của trẫm, phong Giang thị mỹ nhân làm Chiêu nghi.”
Chiêu nghi – chức vị ngang hàng với Thừa tướng, phẩm vị tôn quý chỉ dưới Hoàng hậu, cao hơn các phi tần khác rất nhiều.
Một lời vừa ban xuống, đừng nói là Thẩm Bạch, ngay cả Tạ Nhiên bên cạnh cũng thoáng ngây người.
Một nữ tử xuất thân không mấy hiển hách, nhập cung chưa tới nửa tháng, đã được sắc phong Chiêu nghi. Quả thật, chuyện này nghe thôi cũng đã kinh động thiên hạ.
“Bệ hạ không thể được!”
Thẩm Bạch vô thức thốt lên:
“Giang mỹ nhân không có con, cũng chẳng có gia thế hậu thuẫn, sao có thể phong làm Chiêu nghi?”
Tiêu Dung Tư chưa kịp mở miệng, Tạ Nhiên đã nhàn nhạt cất lời, giọng điệu mang theo ý giễu cợt:
“Bệ hạ xưa nay vốn quyết đoán độc hành. Chỉ là… Thẩm đại nhân, ngươi với ta, sao có thể quyết định thay bệ hạ được?”
“Quả thực các ngươi không quyết định được.”
Tiêu Dung Tư liếc mắt nhìn Tạ Nhiên, ánh mắt sắc như đao, khiến đối phương sắc mặt tức thì tối sầm lại.
Thẩm Bạch còn muốn nói thêm, nhưng Tiêu Dung Tư đã nắm lấy tay ta:
“Được rồi, các ngươi lui xuống hết đi. Trẫm muốn cùng Chiêu nghi hảo hảo trò chuyện.”
5.
“Bệ hạ, thần thiếp và Thẩm Bạch thật sự không có gì cả.”
Ta theo sau lưng Tiêu Dung Tư, khẽ giải thích:
“Quả thực năm xưa có chút tình nghĩa thanh mai trúc mã, nhưng trước khi nhập cung, thần thiếp đã hoàn toàn đoạn tuyệt với hắn.”
Tiêu Dung Tư chỉ xua tay, chẳng mấy bận tâm:
“Chuyện giữa nàng và hắn, trẫm đều biết cả. Nếu không rõ, nàng nghĩ trẫm để người khác tùy tiện vào hậu cung của mình sao?”