3.
Sáu giờ sáng.
Tia nắng đầu tiên len qua khe rèm, vừa chạm tới mép giường thì điện thoại của Cố Giác Thành rung lên trên tủ đầu giường.
Anh ta vẫn đang ngủ, mày khẽ nhíu lại như đang mơ thấy điều gì khiến tâm trí bất an.
Tôi dán mắt vào màn hình đang sáng lên. Trên màn hình khóa là một dòng tin nhắn xem trước — bằng tiếng Pháp:
"Bé yêu, sáng nay khám thai thuận lợi lắm. Bác sĩ nói con rất khỏe."
Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác đau rát như nuốt phải mảnh thủy tinh.
Tôi lặng lẽ rón rén nhích lại gần mép giường, đầu ngón tay lơ lửng trên màn hình, mồ hôi đã thấm ướt cả viền máy.
Mật khẩu mở máy là ngày kỷ niệm cưới của hai chúng tôi — chi tiết từng khiến tôi cảm động rơi nước mắt, giờ chỉ còn lại sự mỉa mai.
“Tách” — tiếng mở khóa nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng vẫn khiến tôi nín thở ngoái nhìn.
Cố Giác Thành trở mình, quay lưng lại, hơi thở vẫn đều đều.
Tôi mở WeChat. Tin nhắn được ghim đầu bảng là một cái tên duy nhất: Z.
Vừa bấm vào, toàn bộ màn hình lập tức bị lấp kín bởi những lời lẽ âu yếm bằng tiếng Pháp:
“Tối qua mơ thấy con đạp em đấy.”
“Chờ con chào đời, mình chuyển hẳn sang Canada.”
“Đừng để ả đàn bà kia phát hiện, không thì công cốc cả.”
Còn những tin nhắn phản hồi của Cố Giác Thành thì lúc nào cũng ngắn gọn, dịu dàng:
“Ngoan, đừng lo.”
“Anh chuyển tiền rồi.”
“Chờ thêm chút nữa, sắp dọn sạch cô ta rồi.”
Tôi bấm vào mục giao dịch.
Trong nửa năm qua, anh ta đã chuyển cho tài khoản này không dưới năm trăm triệu.
Giao dịch gần nhất là vào chiều hôm qua — đúng hai trăm triệu — ghi chú:
“Mua quà cho em bé.”
Chiều hôm qua…
Anh ta nói đang họp, còn gửi tôi một tấm ảnh văn phòng trống trơn để làm bằng chứng.
Ngón tay tôi lướt như bay trên màn hình, liên tục chụp lại mọi bằng chứng.
Ảnh trong album cứ nhiều dần lên, từng tấm từng tấm như những lưỡi dao nung đỏ, thi nhau hằn lên da thịt tôi.
Tôi lướt tiếp xuống dưới, đột nhiên dừng lại khi thấy một đoạn video — được quay ngay tại phòng ngủ của chúng tôi.
Người phụ nữ tên Trương Khả Hân, mặc chiếc váy ngủ lụa cao cấp của tôi, đang ngồi trên đùi Cố Giác Thành.
Cả hai cười đùa tình tứ, nói chuyện bằng tiếng Pháp.
Góc camera còn lọt cả khung ảnh cưới của chúng tôi, vẫn đặt ngay đầu giường — như một trò đùa cay nghiệt nhất đời.
Một cơn buồn nôn cuộn trào nơi dạ dày.
Tôi bịt chặt miệng, lao vào nhà vệ sinh, ôm lấy bồn cầu nôn khan.
Nhưng không có gì trào ra — chỉ có vị chua chát dâng ngược lên cổ họng, bỏng rát và nghẹn đắng.
“Y Y? Em sao vậy?”
Giọng nói lười biếng vừa tỉnh ngủ của Cố Giác Thành vang lên ngoài cửa.
Tôi vội nhét điện thoại vào ngăn sâu nhất của tủ trong phòng tắm, lau sạch khóe miệng, cố gắng nặn ra một nụ cười tái nhợt khi mở cửa:
“Không sao, chắc tối qua ăn gì không hợp nên hơi đau bụng.”
Anh ta đưa tay sờ lên trán tôi, đầu ngón tay vẫn ấm như thường, nhưng tôi lại theo bản năng rụt nhẹ người lại.
“Nhìn sắc mặt em kìa, hôm nay phải nghỉ làm.”
Anh xoay người định lấy điện thoại của tôi:
“Để anh gọi xin nghỉ cho em.”
“Đừng!”
Tôi hoảng hốt giữ chặt tay anh ta lại, tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực:
“Thật sự không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi, không ảnh hưởng gì cả.”
Tôi sợ anh ta đụng vào điện thoại — càng sợ anh ta phát hiện những bằng chứng tôi vừa cất giấu.
Ánh mắt anh ta khựng lại trong một giây, như thể đã nhận ra điều gì đó… nhưng rất nhanh đã trở về dáng vẻ quen thuộc, xoa nhẹ đầu tôi:
“Vậy em muốn ăn gì sáng nay? Anh nấu cháo trắng nhé?”
“Không cần đâu, em sắp muộn rồi.”
Tôi tránh ánh mắt anh ta, quay người vào phòng thay đồ. Tấm lưng áo đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, dính chặt vào da.
Vừa mở tủ, chiếc vali trên ngăn cao nhất khẽ nghiêng. Tôi nhón chân với xuống, phát hiện khóa kéo chưa kéo kín.
Bên trong là mấy túi hàng hiệu xa lạ — toàn nhãn hiệu tôi chưa từng thấy, hóa đơn ghi tên Trương Khả Hân, ngày mua chính là tuần trước.
Dưới đáy vali còn có một cuốn catalogue bất động sản Canada, bên trong kẹp một mảnh giấy ghi bằng tiếng Pháp:
“Đợi giải quyết xong cô ta, chúng ta sẽ sống ở đây.”
Thì ra, đến đường lui… anh ta cũng đã tính sẵn.
“Y Y, em xong chưa?”
Giọng Cố Giác Thành lại vang lên ngoài cửa, lần này mang theo chút thúc giục.
Tôi nhanh chóng nhét vali trở lại chỗ cũ, dùng mấy chiếc áo khoác lớn che đi, rồi hít một hơi thật sâu, quay người bước ra:
“Ra ngay đây.”
Anh ta đã chỉnh tề trong bộ vest, chiếc cà vạt là loại tôi từng chọn cho anh.
Đứng trước cửa, anh mỉm cười đưa túi xách cho tôi, dáng vẻ chẳng khác gì người chồng hoàn hảo:
“Tối muốn ăn gì? Để anh đặt bàn trước.”
“Tùy anh.”
Tôi né bàn tay đang chìa ra của anh ta, tự mình cầm túi xách rồi bước nhanh ra cửa.
Trong khoang thang máy đang hạ dần xuống, cảm giác mất trọng lực khiến dạ dày tôi như bị xoắn lại. Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong túi áo khoác — bên trong là toàn bộ tội chứng của anh ta, và cũng là vết rạn nứt không thể hàn gắn trong cuộc hôn nhân này.
Cửa thang máy vừa mở, Cố Giác Thành bất ngờ ôm lấy tôi từ phía sau, cằm tựa vào hõm cổ, thì thầm bằng tiếng Pháp:
“Y Y, anh yêu em.”
Câu tình thoại quen thuộc từng khiến tim tôi rung động, giờ lại như nọc độc của loài rắn, lạnh lẽo trườn qua da thịt.
Tôi đứng bất động, đối diện với tấm gương phản chiếu trên vách thang máy. Gương mặt anh ta trong đó vẫn dịu dàng, vẫn ngọt ngào, vẫn là người chồng “tốt” mà ai cũng ngưỡng mộ.
Nhưng lần đầu tiên, tôi thấy rõ sau sự dịu dàng ấy… là một cái bẫy được đan bằng tính toán và dối trá.
4.
Chiều hôm đó, tôi đến trung tâm thương mại Hằng Long để lấy bộ trang sức đặt riêng cho khách. Vừa bước vào khu đồ hiệu tầng hai, tôi lập tức nhìn thấy Cố Giác Thành đang đứng trước quầy Hermès.
Anh ta quay lưng về phía tôi, nghiêng đầu nói chuyện với người phụ nữ bên cạnh, bên môi là một nụ cười dịu dàng… kiểu dịu dàng mà suốt những năm qua, tôi chưa từng được thấy.
Người phụ nữ ấy mặc váy trắng ngà, tóc dài xõa vai, một tay đặt nhẹ lên bụng đã hơi nhô lên — đúng là người trong ảnh, Trương Khả Hân.
Cô ta ngẩng mặt cười, khoác tay anh ta, giọng nũng nịu bằng tiếng Pháp:
“Bé con nói muốn chiếc túi này làm quà gặp mặt.”
Cố Giác Thành cầm một chiếc túi da cá sấu lên, đưa cho cô ta:
“Em thích là được, cái gì anh cũng mua cho.”
Một cơn giận bùng nổ trong lồng ngực.
Mắt tôi tối sầm lại, suýt chút nữa làm rơi chiếc hộp trang sức trên tay.