1.
Lúc ký giấy ly hôn, Cố Trì đứng một bên, mặt cau có suốt buổi.
Tôi ký xong, ánh mắt anh ta giống như còn điều gì muốn nói, nhưng lưỡng lự vài giây rồi lại thôi.
Xong thủ tục, anh ta quay đi, giọng bình thản đến mức nhẹ hều.
“Tiền tôi sẽ chuyển sau.”
“Còn thằng bé… nếu em muốn gặp, cứ nhắn tôi.”
Tôi không trả lời.
Chỉ một mình đẩy xe lăn rời khỏi phòng công chứng.
Anh ta theo sát phía sau, nhanh tay nhét vào tay tôi một mảnh giấy.
“Số điện thoại mới của tôi. Dù không còn là vợ chồng, em vẫn là mẹ của nó.”
Tôi chỉ gật đầu.
Đi ngang thùng rác, tôi buông tay — tờ giấy rơi vào trong mà không một giây do dự.
Từ giờ trở đi, bất cứ thứ gì liên quan đến Cố Trì, tôi đều không muốn dây vào nữa。
Khi tôi về đến tiệm hoa, bên trong không có ai.
Cửa chẳng khóa, tôi đẩy vào — dưới đất là đầy cành khô, cánh hoa rữa nát, mùi ẩm mốc phảng phất.
Tôi đứng lặng vài giây.
“Tạm ngưng bán rồi chị ạ.”
Giọng A Tình vang lên. Cô ấy là người tôi mới thuê phụ việc thời gian gần đây.
Cô đang ngồi trên thùng đựng hoa sau quầy, cắm cúi lướt điện thoại.
Thấy tôi, cô hoảng hốt bật dậy.
“Chị đừng hiểu lầm, em không phải lười đâu… Em tính nhắn cho chị mà mẹ chồng chị ghé qua, bảo chị sẽ không làm nữa, dặn em đừng hỏi gì thêm.”
Tôi gật nhẹ, đặt tờ chứng nhận ly hôn lên mặt quầy.
“Em ra ngoài đi, để chị tự thu dọn.”
Căn tiệm vẫn là không gian quen thuộc, chỉ có những bông hoa… đều chết cả rồi.
Chậu hồng đặt ở quầy trước héo quắt, đáy thùng nước trôi lềnh bềnh vài chiếc lá vàng.
Tôi cúi xuống nhặt một cành.
Gai hoa đâm vào đầu ngón tay, máu rơi xuống nước, loang thành một vệt đỏ nhạt.
Tôi nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình, tâm trí như trống rỗng.
Đúng lúc ấy, cửa tiệm phát ra tiếng “cách” — có người bước vào.
Là mẹ của Cố Trì.
Bà ta bước vào, cau mày nhìn một vòng khắp tiệm.
“Về rồi cũng chẳng thèm báo một tiếng. Coi chừng quán kìa, loạn như bãi chiến trường mà không biết dọn à?”
Tôi nhìn bà, không đáp.
Bà khó chịu, hất mạnh một chậu hoa tôi thích nhất xuống đất.
“Tôi đang nói chuyện với cô đấy. Câm rồi hả?”
Tôi vẫn im lặng.
Bà hừ lạnh.
“Nói thật, nhà tôi cũng không phải không cho cô cơ hội. Đàn bà sau sinh cảm xúc thất thường là bình thường, nhưng cô thì đừng có bày trò mãi như vậy.”
“Chúng tôi ly hôn rồi.” Tôi khẽ nói.
Nghe xong, bà chẳng tỏ ra bất ngờ. Ánh mắt chỉ liếc sang tờ giấy ly hôn đặt trên bàn, môi mím lại đầy khó chịu.
“Thôi đừng diễn trò. Nghĩ mình tỏ vẻ đáng thương là ai cũng thương chắc? Cố Trì nó thừa biết cô giả vờ thế nào rồi.”
Tôi không để ý lời bà nữa, quay người đi vào phòng làm việc phía sau.
Bức ảnh cũ vẫn treo trên tường — tấm tôi chụp với Trạch Trạch ngày khai trương thử nghiệm.
Hồi đó con còn bé, một tay kéo tạp dề của tôi, tay kia cầm cành hoa ly nó vừa bẻ gãy.
Khóe miệng lem kem bánh ngọt, cười rạng rỡ như cả thế giới đều sáng vì nó.
Tôi đưa tay gỡ bức ảnh xuống.
Nhưng không giữ được lực, khung trượt khỏi tay, rơi xuống nền gạch và vỡ thành một đường nứt sâu hoắm.
Sóng mũi tôi cay buốt.
Tôi cúi đầu, vùi mặt vào cánh tay, cố nuốt xuống cảm giác sụp đổ cuộn lên trong lồng ngực.
Sáu năm vun trồng, cuối cùng cũng tàn như những cánh hoa rơi dưới chân.
Cuộc hôn nhân này — dù mở đầu đẹp đẽ — vẫn kết thúc như một mùa thu quá hạn, nơi tất cả đều héo úa trên vai tôi.
Giống như căn phòng lúc này, đầy những cánh hoa đã khô, nằm im lìm chờ bị quét đi.
2.
Năm mười tám tuổi, tôi vừa thi xong khối năng khiếu thì bố gặp tai nạn giao thông.
Cùng lúc đó, bệnh của mẹ chuyển nặng. Gia đình túng quẫn đến mức không xoay nổi một đồng.
Tôi đành từ bỏ giấy báo trúng tuyển của trường Mỹ thuật, về quê tiếp quản tiệm hoa nhỏ mà bố để lại.
Khi ấy, chẳng ai tin tôi làm nên chuyện.
Và rồi — Cố Trì xuất hiện.
Lần đầu tiên tôi gặp anh ta là vào cuối mùa xuân năm đó.
Hôm ấy trời mưa như trút, tôi một mình lom khom kéo từng vệt nước mưa bị hắt vào cửa tiệm bằng cây lau sàn.
Anh ta đứng ngoài cửa nhìn một lúc, rồi lặng lẽ bước vào, chẳng nói chẳng rằng, cầm xô nước bên cạnh tôi múc nước đổ đi.
Tôi ngẩn người, hỏi anh ta là ai.
“Khách mua hoa,” anh ta cười nhạt. “Tiện tay giúp chút thôi.”
Tôi gật đầu cảm ơn, nghĩ anh ta chỉ là một vị khách qua đường.
Nhưng mấy ngày sau, anh ta gần như ngày nào cũng đến.
Toàn mua những loại hoa đắt tiền, nói là để tặng khách.
Về sau tôi mới biết, thật ra chẳng có ai để tặng cả — anh ta mang hết về tự cắm chơi.
Có lần tôi không nhịn được, hỏi thẳng anh ta làm nghề gì.
Anh ta bảo đang nhận thiết kế cho một studio thời trang mới mở, muốn làm một ô cửa kính trưng bày, thiếu phần phối cảnh.