“Sao thế?” – Chồng tôi, Lâm Chí Viễn, nhận ra sự bất thường, tiến lại gần hỏi.
“Chiếc vòng của em mất rồi!” – Tôi có phần hoảng hốt – “Là chiếc bà nội để lại cho em ấy!”
Lâm Chí Viễn nhíu mày:
“Có thể em quên đeo ở nhà rồi, dạo này em hay đãng trí mà?”
“Không thể nào, em chắc chắn lúc ra cửa vẫn còn đeo.” – Tôi khẳng định.
“Vậy thì chắc là rơi mất trên đường. Vòng ngọc vốn trơn, dễ tuột mà. Để anh mua cho em cái khác đẹp hơn.” – Giọng anh ta bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Cái khác đẹp hơn?”
Đó là vật gia truyền bà nội để lại, là duy nhất trên đời, sao có thể thay bằng cái khác được?
Tôi còn đang định phản bác thì từ phía không xa vang lên giọng Tô Nhã:
“Chiếc vòng này là bạn trai tôi tặng, anh ấy nói là đồ gia truyền, truyền qua mấy đời rồi.”
Gia truyền? Truyền mấy đời?
Tim tôi đập thình thịch, vội bước nhanh về phía đó.
“Cô Tô, tôi có thể xem chiếc vòng của cô một chút không?” – Tôi cố giữ bình tĩnh.
Tô Nhã ngẩn người một lát, có vẻ lúng túng, vội giấu tay ra sau:
“Cái này… không tiện lắm.”
“Tôi chỉ thấy rất quen mắt, muốn nhìn kỹ thôi.” – Tôi kiên quyết.
“Nhã Nhã, không có gì đâu, để chị dâu xem đi.” – Không biết từ khi nào Lâm Chí Viễn cũng đến gần, cười nói với Tô Nhã.
Tô Nhã lúc này mới miễn cưỡng đưa tay ra.
Máu tôi như đông cứng lại ngay lập tức.
Đúng là chiếc vòng của tôi – phỉ thúy màu lục đế vương, kiểu dáng giống hệt, đến cả vết sứt nhỏ bên trong mặt vòng cũng y chang. Đó là vết xước hồi nhỏ tôi vô tình làm khi đập trúng mép bàn, bà nội lúc đó còn xót xa mãi.
“Đây là vòng của tôi.” – Giọng tôi run rẩy.
Hiện trường lập tức im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Sắc mặt Tô Nhã thay đổi:
“Bà Lâm, chị nói gì thế? Đây là bạn trai tôi tặng mà!”
“Đây là di vật bà tôi để lại, vừa nãy tôi còn đang tìm. Anh nói đi, có phải không?” – Tôi nhìn sang Lâm Chí Viễn.
Sắc mặt anh ta cực kỳ khó coi:
“Thư Ninh, em đừng gây chuyện nữa. Đồ người ta sao có thể là của em?”
Gây chuyện?
Anh ta dám nói tôi đang gây chuyện?
“Bên trong chiếc vòng có vết sứt, là hồi nhỏ tôi đập vào mép bàn mà ra. Cô có thể nhìn thử.” – Tôi nhìn chằm chằm vào Tô Nhã.
Mặt Tô Nhã tái nhợt, theo bản năng muốn tháo vòng xuống, nhưng Lâm Chí Viễn lại ngăn lại.
“Thư Ninh, hôm nay em uống hơi nhiều rồi đúng không?” – Giọng anh ta nghiêm khắc – “Trước mặt bao nhiêu người như này, em làm vậy là quá mất mặt đấy.”
Mất mặt? Tôi mất chiếc vòng gia truyền mà đi đòi lại thì là mất mặt sao?
“Tôi muốn báo cảnh sát!” – Tôi rút điện thoại ra.
“Em điên rồi à?” – Lâm Chí Viễn giật lấy điện thoại – “Chỉ vì một cái vòng mà em muốn báo cảnh sát? Em có biết thế này khiến anh mất mặt thế nào ở công ty không?”
Mất mặt? Giờ anh mới biết mất mặt?
Xung quanh bắt đầu rì rầm bàn tán, có người nói tôi làm quá, có người lại nói chiếc vòng của Tô Nhã đúng là giống đồ gia truyền thật.
“Anh Lâm, hay là báo cảnh sát đi, làm rõ mọi chuyện cũng tốt.” – Một quý bà lớn tuổi lên tiếng – “Chuyện hiểu lầm này dễ giải quyết thôi.”
Sắc mặt Lâm Chí Viễn càng khó coi hơn:
“Không cần thiết, chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Nếu là hiểu lầm thì báo cảnh sát sẽ càng dễ chứng minh trong sạch, trừ khi… anh đang chột dạ.” – Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
“Đủ rồi!” – Lâm Chí Viễn hạ giọng gầm lên – “Về nhà rồi nói!”
Anh ta kéo tay tôi định rời đi, nhưng tôi giật ra:
“Tôi không đi! Chuyện hôm nay phải nói rõ ràng!” – Tôi nhìn quanh – “Mọi người ở đây đều là nhân chứng, tôi sẽ gọi cảnh sát ngay tại chỗ!”
Đúng lúc đó, Tô Nhã lại chủ động lên tiếng:
“Thôi được rồi, Tổng giám đốc Lâm, nếu bà Lâm đã kiên quyết như vậy, chúng ta cứ phối hợp đi, dù sao tôi cũng không có gì để che giấu.”
Giọng cô ta đầy tự tin, nhưng lại càng giống kiểu có chỗ dựa nên chẳng sợ gì.
Tôi gọi lại cho cảnh sát.
“Alo, 110 phải không? Tôi muốn báo án. Chiếc vòng ngọc phỉ thúy gia truyền của tôi bị trộm, hiện đang nằm trên tay người đó.”
Sắc mặt Lâm Chí Viễn thay đổi hoàn toàn, ánh mắt nhìn Tô Nhã đầy cảnh cáo.
Nhưng Tô Nhã lại thản nhiên nghịch chiếc vòng, như thể chuyện này chẳng liên quan đến cô ta – tuy nhiên, tôi vẫn nhìn ra tay cô ta đang run.
Hai mươi phút sau, cảnh sát đến hiện trường.
“Ai báo án?” – Hai viên cảnh sát bước vào sảnh tiệc khách sạn.
“Tôi.” – Tôi tiến lên một bước – “Tôi tên là Thư Ninh, chiếc vòng ngọc phỉ thúy gia truyền của tôi bị trộm, hiện đang trên tay cô kia.”
Tôi chỉ vào Tô Nhã, cô ta đang cố giấu vòng vào tay áo.
“Chào cô, tôi là cảnh sát Lưu, còn đây là đồng nghiệp Vương.” – Viên cảnh sát lớn tuổi hơn nói – “Cô có thể kể rõ tình huống không?”
Tôi hít sâu, giữ bình tĩnh:
“Chiếc vòng này là di vật bà tôi để lại, ngọc phỉ thúy lục đế vương, trị giá hơn một triệu. Hôm nay tôi đeo nó đến dự tiệc, nhưng bây giờ lại thấy nó trên tay trợ lý của chồng.”
Cảnh sát Lưu nhìn sang Tô Nhã:
“Cô tên gì?”
“Tô Nhã, là trợ lý của tổng giám đốc Lâm.” – Giọng Tô Nhã hơi run, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh – “Chiếc vòng này bạn trai tôi tặng, không phải đồ ăn cắp.”
“Bạn trai cô là ai?” – Cảnh sát Vương hỏi.
Tô Nhã liếc nhìn Lâm Chí Viễn, cắn môi:
“Anh ấy… không tiện tiết lộ.”
Câu trả lời khiến người ta nghi ngờ.
“Vậy có thể cho xem hóa đơn mua hàng không? Vật quý giá như vậy hẳn có hóa đơn hay giấy chứng nhận chứ?”
“Tôi… tôi không mang theo.” – Rõ ràng cô ta không lường trước được câu hỏi này.