“Và ba ngày trước, tôi đang đi công tác.” – Tôi nhìn Lâm Chí Viễn – “Lúc tôi không có nhà, anh lén lấy vòng của tôi tặng cho cô ta.”
Lâm Chí Viễn hoàn toàn câm nín, ngồi gục xuống ghế, hai tay ôm đầu.
“Còn tấm này.” – Tôi tiếp tục lướt ảnh – “Cô ta đăng – ‘Anh ấy nói đây là bảo vật truyền ba đời, giờ truyền cho em’ – rõ ràng cô ta biết đó là đồ gia truyền, biết là đồ quý mà vẫn nhận.”
Bằng chứng quá rõ ràng, hai người không còn gì để chối cãi.
“Anh Lâm, cô Tô, mời hai người về đồn làm việc để lấy lời khai.” – Cảnh sát Lưu nói.
“Đừng mà, tôi không muốn tới đồn…” – Tô Nhã bật khóc – “Bà Lâm, tôi sai rồi, tôi trả vòng cho bà, bà đừng báo cảnh sát được không?”
“Giờ mới biết sai? Khi nãy còn mạnh miệng nói là bạn trai tặng, còn nói không có gì phải giấu mà?” – Tôi chẳng chút thương hại.
“Thư Ninh, nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng chúng ta…” Lâm Chí bắt đầu cầu tình.
“Vợ chồng à?” Tôi lạnh lùng ngắt lời, “Lúc anh đem vòng tay của bà nội tôi đi tặng cho người phụ nữ khác, anh có từng nghĩ đến cái gọi là tình nghĩa vợ chồng không?”
“Anh… anh nhất thời hồ đồ...” – Lâm Chí Viễn nói lí nhí.
“Chỉ vì một phút hồ đồ mà anh đi trộm vòng tay gia truyền của vợ để tặng cho tiểu tam?” – Ánh mắt tôi ánh lên sự phẫn nộ. “Lâm Chí Viễn, anh khiến tôi cảm thấy buồn nôn.”
Người vây quanh càng lúc càng đông, bắt đầu bàn tán xôn xao. Có người nhận ra Lâm Chí Viễn, lập tức chia sẻ tin tức này lên các hội nhóm.
“Giám đốc Lâm à, danh tiếng của ông trong giới lần này coi như tiêu rồi.” Một người trong nghề lắc đầu nói.
“Đúng vậy, đã là lãnh đạo cấp cao mà vướng phải scandal thế này, sự nghiệp coi như chấm hết.”
“Tôi có thể bồi thường tiền.” – Lâm Chí Viễn bất ngờ nói, “Bao nhiêu, các người cứ ra giá.”
“Anh tưởng chuyện gì cũng dùng tiền để giải quyết được sao?” Tôi giận dữ. “Đây là kỷ vật bà tôi để lại, là vô giá!”
“Hơn nữa, chuyện này không còn là vấn đề tiền bạc nữa.” – Cảnh sát Lưu lên tiếng. “Tội trộm cắp và tiêu thụ tài sản phạm pháp đều phải chịu chế tài của pháp luật.”
Hai cảnh sát bắt đầu liên lạc với đồng nghiệp ở đồn, chuẩn bị áp giải hai người đi.
“Thư Ninh, anh xin em đấy, chúng ta dàn xếp riêng đi.” – Lâm Chí Viễn quỳ sụp xuống. “Anh xin lỗi, anh sẽ bồi thường, đừng để anh phải ngồi tù được không?”
Nhìn người đàn ông quỳ dưới đất, lòng tôi dậy lên muôn vàn cảm xúc.
Người này, từng là người chồng tôi hết lòng yêu thương, là người mà tôi nghĩ sẽ cùng đi đến hết đời.
Nhưng bây giờ, vì một người phụ nữ khác, anh ta lại trộm đi thứ quý giá nhất của tôi.
“Lâm Chí Viễn, từ khoảnh khắc anh lấy trộm vòng tay của bà tôi, giữa chúng ta đã hoàn toàn kết thúc.” Tôi lạnh lùng nói. “Pháp luật sẽ cho anh sự trừng phạt xứng đáng.”
Tô Nhã cũng quỳ xuống, ôm lấy chân tôi mà khóc: “Bà Lâm, tôi thật sự biết sai rồi, tôi trả lại vòng tay cho bà, chúng ta dàn xếp riêng được không?”
Tôi đá cô ta ra: “Giờ mới chịu trả? Vừa nãy cô còn nói là bạn trai tặng cơ mà?”
Hai cảnh sát bắt đầu chuẩn bị áp giải người, đám đông cũng dần tản đi.
Nhưng với tôi, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Tại đồn công an, tôi ngồi trong phòng họp chờ làm biên bản.
Qua khung cửa kính, tôi nhìn thấy Lâm Chí Viễn và Tô Nhã đang bị thẩm vấn riêng trong hai phòng.
“Cô Thư, chúng tôi cần xác minh một số việc.” – Cảnh sát Lưu bước vào với cuốn sổ ghi chép. “Chiếc vòng này, cô có đánh giá giá trị chính thức không?”
“Có.” – Tôi lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ. “Đây là bản thẩm định tôi làm năm ngoái để mua bảo hiểm. Do cơ quan đánh giá độc lập có thẩm quyền cấp, trị giá 1,28 triệu.”
Cảnh sát Lưu cẩn thận xem qua báo cáo: “Đúng là tổ chức uy tín, thời gian gần đây, có giá trị pháp lý.”
“Cảnh sát, tôi muốn hỏi, họ có thể phải đối mặt với mức án như thế nào?” Tôi hơi lo lắng, không phải lo cho họ, mà là lo liệu quá trình đòi lại công bằng của mình có thành công hay không.
“Theo quy định của pháp luật, hành vi trộm cắp tài sản có giá trị đặc biệt lớn có thể bị phạt từ mười năm tù trở lên hoặc tù chung thân, kèm theo phạt tiền hoặc tịch thu tài sản.” – Cảnh sát Lưu trả lời. “Chiếc vòng này trị giá 1,28 triệu, đã vượt xa ngưỡng ‘đặc biệt lớn’.”
“Mười năm tù trở lên?” Tôi không ngờ lại nghiêm trọng đến vậy.
“Tất nhiên, mức án cụ thể còn phải cân nhắc nhiều yếu tố.” – Cảnh sát Lưu tiếp lời. “Ví dụ như có tình tiết tự thú hay không, có hoàn trả tài sản hay không, thái độ nhận tội thế nào…”
Đang nói thì cảnh sát Vương đẩy cửa bước vào: “Bên Lâm Chí Viễn có tình tiết mới.”
“Tình tiết gì?” – Cảnh sát Lưu hỏi.
“Hắn thừa nhận đã trộm cắp, nhưng nói là do mâu thuẫn vợ chồng, trong lúc kích động mới làm chuyện này.” – Cảnh sát Vương nói. “Hắn còn nói sẵn sàng ly hôn ngay lập tức, giao toàn bộ tài sản cho cô Thư Ninh như một cách bù đắp.”
“Ly hôn? Chuyển toàn bộ tài sản cho tôi?” – Tôi bật cười lạnh lẽo. “Đây là đang mặc cả sao?”
“Hắn tưởng làm vậy là có thể được giảm nhẹ tội à?” – Tôi hỏi.
“Điều này có thể được xem xét như tình tiết giảm nhẹ khi lượng hình, nhưng không thể miễn trách nhiệm pháp lý.” – Cảnh sát Lưu giải thích. “Tội trộm cắp là án truy tố hình sự, không phải cứ nói muốn dàn xếp riêng là có thể giải quyết riêng được.”
“Vậy còn phía Tô Nhã thì sao?” – Tôi tiếp tục hỏi.
“Cô ta một mực khẳng định mình không biết chiếc vòng đó là của cô, chỉ đơn thuần nhận quà từ bạn trai.” – Cảnh sát Vương nói. “Nhưng dựa vào ảnh chụp màn hình từ vòng bạn bè mà cô cung cấp, rõ ràng cô ta biết đó là vật quý giá.”
“Hơn nữa, cô ta là trợ lý của Lâm Chí Viễn, thường xuyên thấy cô đeo chiếc vòng đó, không thể nào không biết.” – Cảnh sát Lưu bổ sung.
Lúc này, điện thoại tôi vang lên. Là mẹ tôi gọi đến.
“Ninh Ninh, mẹ nghe chị họ con nói con báo cảnh sát rồi? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?” – Giọng mẹ rất lo lắng.
Tin truyền thật nhanh, đúng là chị họ tôi cũng có mặt ở buổi tiệc hôm đó.
“Mẹ, Chí Viễn lấy trộm vòng tay của bà nội rồi tặng cho trợ lý của anh ta.” – Tôi tóm tắt lại sự việc.
“Cái gì?!” – Mẹ tôi kinh hãi kêu lên trong điện thoại. “Nó dám làm vậy sao? Đó là kỷ vật bà con để lại cho con mà!”
“Con báo cảnh sát rồi, giờ họ đang ở đồn.” – Tôi đáp.
“Tốt, báo là đúng! Loại đàn ông như thế không thể giữ được, con phải ly hôn ngay lập tức!” – Giọng mẹ giận dữ.
“Mẹ, con biết phải làm gì rồi.” – Tôi trấn an bà.
Sau khi gác máy, tôi quay sang nói với cảnh sát Lưu: “Tôi muốn hỏi về thủ tục ly hôn. Chuyện này có ảnh hưởng đến việc chia tài sản không?”
“Có chứ.” – Cảnh sát Lưu gật đầu. “Nếu Lâm Chí Viễn bị xác định phạm tội trộm cắp, thì đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng. Trong vụ ly hôn, bên không có lỗi có thể yêu cầu phân chia tài sản nhiều hơn.”
“Hơn nữa,” – Cảnh sát Vương hỏi – “Theo như cô vừa cung cấp, hai người vẫn còn tài sản chung đúng không?”
“Có nhà, xe, và một số khoản đầu tư, tiền gửi ngân hàng.” – Tôi trả lời. “Nhà mua sau khi kết hôn, nhưng tiền đặt cọc là do ba mẹ tôi bỏ ra.”
“Vậy thì cô có thể yêu cầu toàn quyền sở hữu ngôi nhà.” – Cảnh sát Lưu nói. “Các tài sản khác cũng sẽ được ưu tiên chia cho bên không có lỗi.”
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng cãi vã.
“Tôi muốn gặp vợ tôi! Tôi phải nói chuyện với cô ấy!” – Là tiếng của Lâm Chí Viễn.
“Anh ấy là nghi phạm, không thể tùy tiện gặp người khác.” – Một cảnh sát đang ngăn lại.
“Cô Thư, anh ta muốn gặp cô. Cô có đồng ý không?” – Cảnh sát Lưu hỏi tôi.