1
Lời tôi vừa dứt, cả phòng khách lập tức im bặt.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, đầy kinh ngạc và khó hiểu.
Ba tôi lập tức sầm mặt lại, trừng mắt nhìn tôi, giọng nặng nề: “Con... con nói vớ vẩn cái gì đấy!”
“Công ty của con chẳng phải cũng là của con sao? Con là do ba mẹ sinh ra, thì những gì của con đương nhiên là của nhà này!”
Tôi cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh: “Ba à, con đang nói về khía cạnh pháp lý.”
“Căn biệt thự này là tài sản của công ty, không phải tài sản cá nhân của con.”
“Con chỉ có quyền sử dụng để ở thôi.”
Đây là điều luật sư từng khuyên tôi khi mua nhà.
Vì ông ấy sớm nhìn ra đám người trong nhà tôi chỉ chực chờ hút máu.
“Mấy cái gọi là pháp lý pháp luật gì đó, đừng đem ra dọa người già chúng tôi!”
Mẹ tôi bước nhanh đến, chỉ thẳng tay vào mặt tôi quát: “Giang Nhiên, mẹ nói cho con biết, hôm nay là ngày trọng đại của em gái con, bao nhiêu bà con đang ở đây, nếu con dám để ba mẹ mất mặt... mẹ không có đứa con gái như con nữa đâu!”
Lại là bài “cắt đứt quan hệ” quen thuộc.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần mẹ tôi lôi bài này ra đều linh nghiệm.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ thấy nực cười.
Giang Việt - em gái tôi - cũng đỏ mắt rưng rưng, nắm tay vị hôn phu là Trương Hạo, vừa khóc vừa nói: “Chị à, sao chị lại làm vậy... Gia đình anh Trương Hạo đã chuẩn bị xong sính lễ, chỉ chờ nhà mình đưa ra nhà tân hôn.”
“Giờ chị nói thế, chẳng phải khiến nhà em khó xử sao? Có phải chị không muốn em sống tốt không?”
Trương Hạo - người đàn ông đang cầm chén trà đứng bên cạnh - làm ở một đơn vị nhà nước, mặt mũi lạnh tanh, liếc tôi với ánh mắt như đang đánh giá một nghệ sĩ hết thời.
Hắn hắng giọng, nói bằng giọng điệu trên cao nhìn xuống: “Chị Giang Nhiên, tôi biết nghề livestream kiếm tiền nhanh, nhưng người thân là chuyện cả đời.”
“Một căn nhà thôi mà, chị kiếm lại được mà.”
“Tiểu Việt là em ruột của chị, là niềm hy vọng của cả gia đình từ nhỏ đến lớn.”
“Hạnh phúc cả đời của em ấy, chẳng lẽ chị lại đứng ngoài nhìn?”
Chỉ là một căn nhà thôi?
Cơn giận khiến tôi run rẩy, ngực nghẹn như bị đá đè.
Tôi nhìn đám người trước mặt - những người gọi là “người thân” - mà họ đang mang vẻ mặt đầy đương nhiên, cứ như thể tôi mới là kẻ ích kỷ, vô lý.
Tôi nhìn sang ba tôi: “Ba, năm con mười sáu tuổi nghỉ học, ai là người bảo con ra ngoài kiếm tiền để đỡ gánh nặng, cho em đi đại học?”
Ba tôi sững người.
Tôi nhìn sang mẹ tôi: “Mẹ, lúc con chỉ kiếm được 3 triệu một tháng, ai là người bảo con gửi về 2 triệu rưỡi vì em phải học thêm?”
Mẹ tôi né tránh ánh mắt tôi.
Cuối cùng, tôi nhìn thẳng vào Giang Việt: “Em học đại học bốn năm, trên người em - từ quần áo đến túi xách - có thứ gì không phải tiền chị thức đêm livestream mà có? Có biết khi chị chỉ ăn một bữa một ngày để tiết kiệm học phí cho em, thì em đang khoe khoang điện thoại mới với bạn bè không?”
Từng lời nói như lửa đốt, là những uất ức và tủi nhục suốt mười năm qua tôi nhẫn nhịn.
Không khí trong phòng khách dần trở nên lúng túng, vài người bắt đầu thì thầm bàn tán.
Giang Việt hết đỏ mặt lại trắng bệch, bất ngờ hét lên: “Đủ rồi! Giang Nhiên! Giờ chị có tiền rồi thì giỏi lắm hả? Giờ lôi chuyện cũ ra tính toán đúng không? Không phải chỉ là một căn nhà sao? Em nói cho chị biết, hôm nay căn nhà này em nhất định phải lấy! Ba! Mẹ! Nếu chị không đưa, mình tự lấy!”
Nói xong, cô ta lao về phía kệ giày cạnh cửa, lục tìm túi xách của tôi, muốn lấy sổ đỏ và chìa khóa!
2
“Em làm cái gì đấy!” Tôi lập tức lao tới chắn trước túi xách.
Giang Việt như phát điên, lao vào giằng co, móng tay cào rách cả tay tôi, rớm máu bỏng rát.
“Đưa đây! Đây là nhà của gia đình chúng ta! Chị có tư cách gì mà giữ khư khư vậy?” - cô ta gào lên, khuôn mặt méo mó, hoàn toàn khác với vẻ ngoan ngoãn ban nãy.
“Giang Việt, dừng lại ngay!” - tôi quát lên giận dữ.
“Còn ra cái thể thống gì nữa!” - ba tôi lao tới, túm chặt tay tôi, lực mạnh đến mức tưởng như muốn bẻ gãy xương: “Bảo đưa chìa khóa thì đưa đi! Lằng nhằng cái gì? Có tí tiền đã muốn cãi lời ba mẹ rồi hả?”