3
Lời tuyên bố mời khách ra về của tôi như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm dậy lên từng vòng sóng lúng túng.
Họ hàng đưa mắt nhìn nhau, tìm lý do rút lui từng người một.
Lúc rời đi, ánh mắt họ dành cho tôi vừa dò xét vừa trách móc, như thể tôi là đứa con phá hoại hạnh phúc gia đình.
Chẳng mấy chốc, trong căn phòng khách rộng lớn chỉ còn lại bốn người nhà tôi - và Trương Hạo, kẻ từ đầu đến giờ luôn đứng ngoài mọi chuyện.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
“Giang Nhiên, rốt cuộc con muốn gì?” - ba tôi lên tiếng đầu tiên, giọng run run vì giận.
“Con làm ba mẹ mất mặt trước bao nhiêu người như vậy, vui lắm sao?”
“Mất mặt?” - Tôi bật cười, như vừa nghe được trò hề lớn nhất trong đời.
“Là ai ngay trong tiệc mừng tân gia của con, tự ý tuyên bố lấy nhà của con đem gả cho người khác?”
“Là ai xem con như món đồ tùy ý sai khiến, ngay cả hỏi một câu cũng không buồn mở miệng?”
“Rốt cuộc ai mới là người khiến ai mất mặt?”
Câu hỏi dồn dập khiến mặt ba tôi tái mét như gan heo.
“Mày… mày cãi cùn!”
“Mẹ không muốn cãi với mày nữa!” - mẹ tôi ném mạnh ly nước lên bàn trà, chỉ tay quát lớn.
“Hôm nay tao nói cho mày biết! Cái nhà này mày đưa cũng phải đưa, không đưa cũng phải đưa! Đây là mày nợ Tiểu Việt!”
“Nếu không phải vì nuôi nó học, mày có ngày hôm nay không? Có tiền mua được biệt thự à?”
Câu nói hoàn toàn bóp méo sự thật ấy, đã nghiền nát tia hy vọng cuối cùng trong tôi về thứ gọi là “tình thân”.
Thì ra, trong mắt họ, chuyện tôi bỏ học, vất vả làm việc, nỗ lực từng chút một… tất cả chỉ là để dọn đường cho Giang Việt.
Tôi chẳng qua chỉ là cái bàn đạp, là công cụ nuôi dưỡng cuộc sống giàu sang của cô ta.
Tôi quay sang nhìn Giang Việt - cô ta đang nép sau lưng Trương Hạo, ánh mắt có phần chột dạ, nhưng sau khi được mẹ tôi chống lưng lại càng thêm ngang ngược.
Lúc này, Trương Hạo rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói mang theo thái độ ban phát: “Chị Giang Nhiên, dì nói đúng.”
“Dù sao cũng là người một nhà.”
“Vậy đi, chúng tôi không lấy nhà không đâu.”
“Nhà tôi đã đưa 300 triệu sính lễ, xem như bù đắp cho chị.”
“Thế được chưa?”
Ba trăm triệu?
“Bù đắp?”
Anh ta tưởng 300 triệu có thể mua căn biệt thự trị giá 30 tỷ của tôi?
Tôi tức đến bật cười, nhìn đám người trước mặt - lòng tham, sự ích kỷ, ngu xuẩn… thể hiện trọn vẹn trên gương mặt họ.
“Được thôi.”
Tôi buông ra hai từ nhẹ tênh.
Cả phòng ngây người.
Giang Việt ánh mắt sáng rỡ, không tin được: “Chị… chị đồng ý thật sao?”
Mẹ tôi mừng rỡ: “Mẹ biết ngay mà, người trong nhà vẫn là tốt nhất.”
“Biết sớm thế thì đỡ bao chuyện.”
Ba tôi cũng dịu mặt, lên giọng người bề trên: “Ừ, thế mới phải.”
Khóe môi Trương Hạo cũng nhếch lên nụ cười mãn nguyện.
Tôi chẳng thèm để tâm, đi thẳng ra cửa, lấy điện thoại và chùm chìa khóa trong túi ra.
Ngay trước mặt họ, tôi bấm gọi một cuộc điện thoại, bật loa ngoài.
Giọng nam trầm ổn vang lên: “Alo, Giám đốc Giang?”
Cả đám người sững sờ, chưa hiểu chuyện gì.
Tôi bình tĩnh nói: “Luật sư Vương, họ định cướp nhà tôi.”
“Còn ra tay đánh người.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó là giọng dứt khoát lạnh lùng: “Đã rõ.”
“An ninh tòa nhà và đội tuần tra sẽ có mặt trong vòng 3 phút.”
“Về việc cha mẹ cô có hành vi chiếm đoạt tài sản cá nhân và nghi ngờ chuyển dịch tài sản công ty, tôi sẽ lập tức nộp hồ sơ khởi kiện.”
“Cả chuỗi chứng cứ về chuyện ông Giang Kiến Quốc đánh bạc ngầm và nợ nần, tôi cũng sẽ khởi động luôn.”
Tôi nhìn vẻ mặt trắng bệch của ba mẹ, chậm rãi giơ điện thoại lên, lạnh lùng nói từng chữ: “Không ai được chạy.”
4
Giọng luật sư Vương vọng qua loa ngoài, vang rõ trong phòng khách đang chết lặng.
Mỗi câu nói như nhát búa tàn nhẫn giáng xuống lòng ba mẹ và Giang Việt.
“Đánh… đánh bạc? Con nói gì thế! Con vu oan cho ba!” - ba tôi là người phản ứng đầu tiên, chỉ tay vào tôi, môi run rẩy, ánh mắt đầy hoảng loạn.
Mẹ tôi cũng hoang mang túm lấy tay ba tôi: “Anh… nó nói gì vậy? Khi nào thì anh đi đánh bạc hả?”