[Tớ sắp kết hôn rồi, cậu có thể đến làm phù dâu cho tớ không?]
Lúc Diệp Tuyền nhận được tin nhắn này, cô vừa mới một mình làm xong ca phẫu thuật viêm ruột thừa.
Bạn cùng phòng đại học của cô sắp kết hôn nhưng không tìm đủ phù dâu, Diệp Tuyền nghĩ rằng lúc đi học quan hệ hai người cũng khá tốt, lại ở không xa nhau lắm, liền đồng ý trả lời một tiếng “Được”.
Đối phương trả lời: [Cảm ơn cậu, Diệp Tuyền. Mấy ngày này rảnh thì qua chơi, đến đây để bạn trai tớ mời cậu một bữa.]
Kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi, Diệp Tuyền khó khăn chống người ngồi dậy, dựa vào thành giường bệnh, gọi điện thoại cho bạn trai: “Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”
Gọi mấy cuộc vẫn luôn trong tình trạng không liên lạc được.
Cô và Thẩm Bồi Diên đã yêu nhau 8 năm trời, từ đại học đến tận bây giờ, tình cảm có được hoàn toàn nhờ vào đạo đức, còn không ngoại tình là dựa vào ý thức tự giác.
Nói đùa vậy thôi, họ vẫn còn yêu nhau.
Chủ yếu là cả hai đều đặt công việc lên hàng đầu, thậm chí hai công ty họ đang làm còn là đối tác của nhau, cuộc sống và sự nghiệp đều gắn bó chặt chẽ, không ai có thể cắt đứt.
Anh bận, Diệp Tuyền cũng hiểu nên không quấy rầy, nhưng lần này cô đến cả phẫu thuật cũng đã làm rồi mà đối phương vẫn trong tình trạng mất liên lạc, thật sự có chút quá đáng.
Nằm viện bốn ngày, đến chiều ngày xuất viện Thẩm Bồi Diên mới gọi điện thoại tới.
“Tuyền Tuyền, vết thương của em hồi phục thế nào rồi?”
Diệp Tuyền lạnh nhạt nói: “Mất liên lạc bốn ngày, rốt cuộc là anh bị bắt vì mua dâm hay là đi kết hôn rồi?”
Cũng không phải hoàn toàn mất liên lạc, thỉnh thoảng cũng trả lời tin nhắn nhưng tuyệt đối không gọi điện thoại.
Trong điện thoại im lặng một lúc rồi truyền đến tiếng thở dài áy náy của Thẩm Bồi Diên, giọng nói trầm ấm dịu dàng.
“Xin lỗi Tuyền Tuyền, đi công tác bận quá, tín hiệu ở đây cũng không tốt——”
“Được rồi.” Diệp Tuyền ngắt lời.
Nhiệt tình của đàn ông giống như sữa tươi đun trên bếp, lúc yêu thì sôi trào muốn tràn ra ngoài, lúc hết yêu, không chỉ nguội lạnh mà còn đông lại một lớp màng ngăn cách, khiến người ta nhìn không thấu, đoán không ra.
“Là lỗi của anh, đợi anh về mặc em đánh mắng có được không?”
Thẩm Bồi Diên dịu dàng dỗ dành, ưu điểm lớn nhất của anh là tính tình ổn định: “Ở bệnh viện nghỉ ngơi thêm vài ngày, đừng vội về đi làm, đợi anh kết thúc công việc sẽ lập tức về với em. Em phải biết, anh yêu em, rất yêu em.”
Diệp Tuyền vốn định nói với anh ngày mai cô phải đến Thượng Hải tìm bạn cùng phòng ăn cơm, nhưng lời còn chưa nói ra Thẩm Bồi Diên đã lấy cớ còn phải làm việc rồi cúp điện thoại.
Diệp Tuyền nhìn cuộc gọi bị ngắt, vẻ mặt thờ ơ.
Công việc có biết mình ngày nào cũng bị người ta lấy làm cớ không?
Thu dọn đồ đạc xong, cô đang chuẩn bị đi làm thủ tục xuất viện thì đụng phải bạn thân kiêm bác sĩ mổ chính của mình – Đỗ Tân.
Đỗ Tân hai tay đút túi quần đứng ở cửa không vào trong, trước tiên thò đầu nhìn quanh một vòng: “Cái tên khốn Thẩm Bồi Diên đó vẫn chưa đến thăm cậu à?”
Diệp Tuyền không nói gì, vì câu trả lời đã quá rõ ràng.
Đỗ Tân cười lạnh một tiếng: “Đừng để tôi gặp hắn, thật sự muốn thiến hắn luôn cho rồi.”
“Cậu với hắn ở bên nhau 8 năm, cả tuổi thanh xuân đều đã bỏ ra, lúc theo đuổi cậu nói hay biết bao, nào là thay cậu lên núi đao xuống biển lửa, bây giờ cậu thật sự mổ rồi thì hắn lại không biết chết ở xó xỉnh nào nữa.”
Diệp Tuyền cũng im lặng một lúc: “Đúng vậy.”
Đỗ Tân đau lòng, đưa tay định vén áo cô lên: “Sao rồi, còn đau không?”
“Bác sĩ Đỗ, xin cậu lý trí khi đối mặt với bệnh nhân.” Diệp Tuyền bật cười, giữ tay cô ấy lại: “Đau thì đau, nhưng may là tớ chịu được.”
Ưu điểm lớn nhất của Thẩm Bồi Diên là ổn định, ưu điểm lớn nhất của Diệp Tuyền là chịu đựng.
Đây có lẽ là yếu tố tốt nhất giúp họ vượt qua được “cơn ngứa bảy năm”.
“Nhưng mà nói thật, Tuyền, cậu thật sự phải chú ý một chút, bạn trai bạn gái bình thường không như vậy đâu.” Đỗ Tân nhíu mày: “Cậu đã phẫu thuật rồi mà hắn vẫn coi công việc quan trọng hơn cậu, chắc chắn có chuyện.”
Diệp Tuyền gật đầu: “Hiểu rồi.”
Đỗ Tân cũng gật đầu: “Cậu hiểu là tốt rồi.”