Máy bay hạ cánh, tắt chế độ máy bay, đối phương vẫn không trả lời.
Diệp Tuyền gọi một chiếc xe đến địa chỉ mà bạn cùng phòng đại học đã cho.
Bạn cùng phòng tên là Tôn Bội Bội, sinh viên trường đại học top đầu từ một huyện nhỏ vươn lên, rất nghị lực. Cô ấy là một người khá trầm lặng. Diệp Tuyền nhớ là cô ấy đeo kính gọng đen, tóc buộc cao gọn gàng, không thích nói chuyện nhiều nhưng người rất tốt, nên ấn tượng của Diệp Tuyền về cô ấy cũng rất tốt.
Lúc đó Diệp Tuyền là chủ tịch hội sinh viên, có nhiều bạn bè rủ đi chơi, cũng thường dẫn Tôn Bội Bội theo.
Tôn Bội Bội rất cảm động, nói với cô: “Diệp Tuyền, cậu chính là người bạn tốt nhất của tớ.”
Xe dừng ở cửa nhà hàng Hợp Sinh Hối.
Một nhà hàng sang trọng được đánh giá “Ngọc trai đen”, trung bình mỗi suất ăn lên đến hai nghìn tệ, khách ra vào đều là giới tinh anh có tài xế riêng.
Diệp Tuyền không phải kiểu người hay đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng lát nữa sẽ tranh trả tiền, vì cô nhớ mức lương hiện tại của Tôn Bội Bội chỉ ở mức bốn con số, một bữa ăn tốn kém quá nhiều với đối phương cô sẽ cảm thấy áy náy.
Vừa trả tiền cho tài xế xuống xe, một giọng nữ vang lên.
“Diệp Tuyền!”
Diệp Tuyền ngẩng đầu, nhìn cô gái thành thị sành điệu với mái tóc uốn xoăn gợn sóng, giữa mùa đông mặc chiếc váy đỏ rực rỡ phối cùng giày cao gót nhỏ của YSL ở cửa xoay nhà hàng, đang cười với cô.
“Bội Bội.”
Tôn Bội Bội có chiếc mũi nhỏ xinh, đôi mắt hạnh tròn xoe như mắt mèo, đôi môi căng mọng, rất xinh đẹp. Quả đúng là con gái càng lớn càng xinh.
Những năm này Tôn Bội Bội đăng ảnh tự sướng lên mạng xã hội, trong phần bình luận chắc chắn sẽ có vài người để lại những lời lẽ mỉa mai.
[Chắc bỏ không ít tiền lên mặt nhỉ?]
[Nhìn như vừa lái Audi ra ấy.]
[Con gái lớn đúng là khác, xương sườn mọc thẳng lên mũi rồi.]
Tính cách Tôn Bội Bội có chút yếu đuối, đối với những lời đánh giá này dù cảm thấy khó chịu nhưng cũng không dám đáp trả, vẫn là Diệp Tuyền thay cô ấy đáp trả.
[Tiền tiêu vào mặt cậu à? Đi ké xe Audi nhà cậu à? Đánh vào xương sườn nhà cậu à?]
Lúc này, Diệp Tuyền tiến lên ôm cô ấy: “Bội Bội, lâu rồi không gặp.”
Tôn Bội Bội ôm cô rất chặt: “Tớ nhớ cậu chết đi được.”
Hai chị em gặp nhau, nói chuyện phiếm một hồi lâu, cuối cùng Tôn Bội Bội lại nhắc đến bạn trai của mình, vừa mân mê viên đá trên móng tay vừa nói: “Tớ thật sự rất thích anh ấy, bố mẹ tớ cũng rất thích anh ấy, mọi người đều khen tụi tớ là trời sinh một cặp.”
Diệp Tuyền cười chúc phúc: “Vậy thì chúc hai cậu trăm năm hạnh phúc.”
Tôn Bội Bội cũng cười nhưng lại bí ẩn che bụng mình.
“Tháng trước tớ mới đi bệnh viện kiểm tra.”
Diệp Tuyền ngẩn người: “Cậu cũng bị viêm ruột thừa à?”
“…” Tôn Bội Bội im lặng: “Gì vậy chứ! Tớ có thai rồi, ba tháng rồi.”
Diệp Tuyền kinh ngạc: “Chúc mừng.”
“Anh ấy vui lắm, nói sẽ cho tớ và con những điều tốt nhất.” Tôn Bội Bội nói rất nhiều lời khen ngợi bạn trai trước mặt cô, có lẽ có chút tâm lý khoe khoang nhưng Diệp Tuyền không cảm thấy có gì cả.
Bạn bè tìm được tình yêu, đây vốn là chuyện tốt, niềm vui được chia sẻ, hạnh phúc nhân đôi.
“Chồng tớ sắp đến rồi, tớ ra ngoài đón anh ấy một chút.” Tôn Bội Bội đi đôi giày cao gót nhỏ chạy ra ngoài.
Vẻ mặt phấn khích của cô ấy khiến Diệp Tuyền cảm thấy đáng yêu, ngưỡng mộ cô ấy đã bước ra xã hội nhiều năm mà vẫn có thể ngây thơ như vậy. Đang mải nhìn theo bóng cô ấy, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc đứng bên kia cửa xoay – áo sơ mi trắng, quần tây, trên tay còn khoác áo vest, không nhìn rõ mặt.
Nhìn từ xa, khiến Diệp Tuyền trong một thoáng nghĩ đến Thẩm Bồi Diên.
Nhưng giây tiếp theo, Tôn Bội Bội đã khoác tay anh ta.
Hai người không biết đã nói gì ở bên ngoài, dường như còn có một hồi giằng co. Diệp Tuyền càng lúc càng cảm thấy không ổn, như có điềm báo trong lòng, cô đứng dậy định đi về phía đó thì người đàn ông kia đột nhiên xoay người bỏ đi.
Tôn Bội Bội bước vào chặn đường cô, thở dài.
“Anh ấy còn có việc phải làm.”
Diệp Tuyền cố gắng nhìn bóng dáng xa dần kia nhưng bị Tôn Bội Bội nắm tay kéo lại: “Thôi thôi, không đợi anh ấy nữa, chúng ta ăn của chúng ta.”
Diệp Tuyền nhìn Tôn Bội Bội: “Chồng cậu làm gì?”
“Thiết bị y tế.”
“Thật trùng hợp.” Diệp Tuyền cười không cảm xúc: “Giống như tớ và Thẩm Bồi Diên.”
Mắt Tôn Bội Bội sáng lên, cũng cười rộ lên: “Đúng không, còn có chuyện trùng hợp hơn nữa cơ, bố mẹ anh ấy cũng là giáo viên, hơn nữa anh ấy hiện cũng làm việc ở doanh nghiệp nhà nước.”
“Vậy à.” Diệp Tuyền như có điều suy nghĩ: “Anh ấy có phải cũng họ Thẩm, tên Bồi Diên không.”
Tôn Bội Bội sững người hai giây rồi lại nở một nụ cười: “…Cậu thật biết đùa, Tuyền Tuyền.”
Diệp Tuyền lại cười: “Không chỉ thế, tớ còn rất giỏi bắt gian.”
Tôn Bội Bội khựng lại, vẻ mặt đột nhiên cứng đờ, như muốn nói ra điều gì đó, vài giây sau Diệp Tuyền lại cười rộ lên: “May mà chúng ta đều đang nói đùa, nếu thật sự có chuyện như vậy…” ánh mắt cô nhìn xuống: “thì con cậu chắc sẽ bị hoảng sợ đấy.”