“Tại sao cậu lại khổ sở như vậy, chỉ vì một người đàn ông mà ra nông nỗi này.”
Diệp Tuyền bước tới.
Đôi môi khô khốc của Tôn Bội Bội khẽ động: “…Không có anh ấy tớ sẽ chết mất.”
Thẩm Bồi Diên đứng ở cửa, không vào.
“Tớ sẽ tìm anh ta giúp cậu, yên tâm, cậu nghỉ ngơi cho tốt.” Diệp Tuyền chu đáo đắp lại chăn cho cô ta: “Tớ và Bồi Diên ở ngoài canh chừng, có chuyện gì cứ gọi tụi tớ.”
Tôn Bội Bội nhìn cô: “Cảm ơn cậu, Tuyền Tuyền.”
Diệp Tuyền đi ra ngoài, cầm phiếu kết quả xét nghiệm tiện tay đưa cho Thẩm Bồi Diên: “May mà phát hiện kịp thời, cô ấy và đứa bé đều không sao.”
Thẩm Bồi Diên gật đầu, thái độ như không liên quan đến mình.
Điện thoại của Diệp Tuyền reo lên, cô nhận máy: “Alo, dì…”
Thẩm Bồi Diên đợi cô nói chuyện điện thoại xong mới lên tiếng hỏi: “Ai vậy, Tuyền Tuyền.”
“Mẹ anh.”
Thẩm Bồi Diên ngẩn người: “Cái gì?”
Diệp Tuyền nói: “Hôm nay dì gọi điện thoại đến, nói bảo chú mang cho em ít đồ nhưng em nói bạn em bên này có chút chuyện, chắc không qua lấy được, dì liền nói muốn đến Bắc Bình thăm chúng ta.”
Mí mắt Thẩm Bồi Diên khẽ giật nhẹ.
Mẹ anh trước nay không thích Diệp Tuyền.
Thời đại học đã không đồng ý cho hai người ở bên nhau, chỉ là khi đó nghĩ con trai chỉ chơi bời nên cũng không để tâm.
Sau khi tốt nghiệp, hai người vẫn bên nhau mấy năm, lúc đó mẹ Thẩm mới bắt đầu nghiêm túc để ý.
Nhà họ Thẩm là gia đình gia giáo, bố mẹ trong lòng vẫn giữ nếp nghĩ truyền thống, cho rằng con dâu nhà họ Thẩm không nên ra ngoài lộ diện.
Hơn nữa, Diệp Tuyền còn là trẻ mồ côi không bố không mẹ.
Trẻ con lớn lên trong hoàn cảnh như vậy không biết có vấn đề tâm lý gì không, ảnh hưởng đến việc nối dõi tông đường của nhà họ Thẩm.
Cho nên mẹ Thẩm vẫn luôn không thích Diệp Tuyền, càng đừng nói đến việc tặng đồ cho Diệp Tuyền.
Lần này đột nhiên gọi điện thoại cho Diệp Tuyền chẳng qua là vì cả anh và Tôn Bội Bội đều không nghe máy nên mới gọi đến đây xem tình hình.
Vừa nghe tin cháu nội cưng của mình gặp nguy hiểm liền vội vàng chạy đến.
Mẹ Thẩm tuy cũng không hài lòng về xuất thân của Tôn Bội Bội nhưng dù sao cũng là người lớn lên dưới mắt mình, bây giờ lại có con rồi, nói thế nào cũng hơn Diệp Tuyền.
Lần này đến e là muốn ép cưới.
Thẩm Bồi Diên khẽ nắm lấy cổ tay Diệp Tuyền, bất ngờ khẽ nói: “Tuyền Tuyền, chúng ta ra nước ngoài đi.”
Một câu nói vô duyên vô cớ, không đầu không cuối.
Diệp Tuyền gạt tay anh ra nhưng không đủ sức, cô nghi hoặc: “Anh đang nói gì vậy.”
“Đi du lịch, đi đâu em quyết định, ngày mai anh đưa em đi làm visa.” Thẩm Bồi Diên cố chấp nhưng dịu dàng nói lại: “Chỉ có hai chúng ta, được không.”
Tôn Bội Bội trong phòng bệnh yếu ớt ho khan hai tiếng.
“Y tá.” Cô ta khàn giọng hỏi rất nhỏ: “Con của tôi không sao chứ? Lúc nãy tôi chảy nhiều máu như vậy…”
“Yên tâm, mọi thứ đều bình thường.”
“Vậy thì tốt rồi…”
“Nếu đã lo lắng cho con của cô như vậy, sau này phải bảo vệ sức khỏe của mình, không được làm chuyện dại dột nữa.”
Giọng nói tủi thân xen lẫn tiếng khóc: “…Tôi cũng không còn cách nào khác, chồng tôi không cần tôi nữa.”
Ngoài phòng bệnh, Thẩm Bồi Diên vẫn nắm chặt tay Diệp Tuyền không chịu buông, nhưng lần này Diệp Tuyền đẩy một cái là ra.
“Sắp cuối năm rồi, còn rất nhiều việc phải làm. Hơn nữa bây giờ anh đi rồi không phải là nhường vị trí giám đốc Trí Hoa cho người khác sao?”
Thẩm Bồi Diên khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô: “Em biết anh…”
Diệp Tuyền cũng nhìn anh: “Sao em lại không hiểu tham vọng của anh chứ.”
Thẩm Bồi Diên khẽ chao đảo, cúi đầu. Một lúc lâu sau, anh cười: “Anh biết ngay mà, em là người hiểu anh nhất trên đời này.”
“Anh trông chừng Bội Bội giúp em, đừng để cô ấy làm chuyện dại dột, chắc em phải đi liên lạc với người chồng bội bạc mất tích của cô ấy rồi.” Diệp Tuyền nói: “Vất vả cho anh, mấy ngày nay anh giúp em thường xuyên đến thăm cô ấy vài lần.”
Thẩm Bồi Diên gật đầu: “Được.”
Diệp Tuyền không nói gì thêm, quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng cô, Thẩm Bồi Diên đột nhiên gọi.
“Diệp Tuyền.”
Diệp Tuyền không quay đầu lại.
“Anh yêu em.”
Anh khẽ nói: “Anh thật sự yêu em.”
Diệp Tuyền không dừng lại, đi thẳng về phía trước.
Trước đây cô chưa bao giờ nghi ngờ tấm chân tình của Thẩm Bồi Diên, chỉ cảm thấy chân tình thay đổi trong chớp mắt, đã quá hạn sử dụng, đã biến chất.
Nhưng bây giờ, sau khi biết được tất cả sự thật Diệp Tuyền mới hiểu ra.
Tấm chân tình đó của Thẩm Bồi Diên, từ trong ra ngoài đều đen tối.
Trái tim anh đen tối, tình yêu của anh cũng mục nát.
Tình yêu như vậy, Diệp Tuyền không thèm.
Điều cô muốn là, Thẩm Bồi Diên chết.